Tám giờ sáng, tôi đứng trước thang máy của một toà nhà hạng B trên đường Nguyễn Đình Chiểu, tay ôm một túi hồ sơ đựng bằng tốt nghiệp loại giỏi, bốn bộ CV in màu, và một cây bút bi mới còn nguyên tem giá.
Bảng điện tử trong thang máy nhảy số chậm, như đang cân nhắc có nên cho tôi lên hay không. Tôi nhìn mình trong mặt kính cửa thang máy, chỉnh lại cổ áo sơ mi mua vội tối qua ở một sạp trên đường Hai Bà Trưng, rồi tự nhắc mình một câu tôi đã nhắc từ tối qua đến giờ: hôm nay chỉ cần làm đúng những gì học được, không cần làm gì hơn.
Cửa mở ở tầng 6. Bảng tên gắn ngay lối ra, chữ nổi màu xanh dương: CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ RENLYN. Phía dưới, nhỏ hơn, một dòng khẩu hiệu tôi sẽ còn đọc lại không biết bao nhiêu lần trong chín mươi ngày tới: Renlyn OS, giữ đúng người, giữ đúng lúc.
Một cô gái tên bảng là Vy ra đón tôi ở sảnh, dẫn tôi qua một dãy bàn làm việc mở, không vách ngăn, ánh đèn huỳnh quang trắng xanh phủ đều khắp trần. Mùi giấy in mới lẫn với mùi cà phê máy tự động ở góc pantry. Có người đang gõ bàn phím cơ rất to, không ai nhắc anh ta nhỏ tiếng lại.
Phòng họp nhỏ nơi tôi ký hợp đồng có một tấm kính mờ nửa người, đủ để thấy bóng ai đó đi ngang mà không thấy rõ mặt. Người ngồi đối diện tôi là Đặng Ngọc Diệu, Trưởng phòng Nhân sự, sơ mi pastel ủi thẳng nếp, một chuỗi hạt trai nhỏ quanh cổ. Chị bắt tay tôi rất chặt, ấm, đúng kiểu bắt tay của người được huấn luyện để bắt tay ấm.
"Con là Trâm phải không. Ở đây tụi chị quen gọi nhau vậy cho gần gũi, con đừng ngại." Chị đẩy một xấp giấy về phía tôi, gọn gàng, đã kẹp sẵn bằng kẹp bướm màu hồng. "Mình là một nhà mà, con vào rồi sẽ thấy."
Tôi ký từng trang theo hướng dẫn, chữ ký của tôi ngày càng nguệch ngoạc hơn ở những trang cuối vì tay đã mỏi. Hợp đồng thử việc chín mươi ngày nằm ở trang thứ ba, tôi lướt qua như lướt qua mọi trang khác, mắt chỉ dừng lại đúng một giây ở dòng lương: mười một triệu bốn trăm bảy mươi lăm nghìn đồng. Tôi không tính toán gì lúc đó. Tôi chỉ nghĩ, con số đó đủ để gửi về Bến Tre hai triệu mỗi tháng và vẫn còn dư sống.
"Có gì không hiểu cứ hỏi chị, đừng ngại. Ở Renlyn không ai bị la vì hỏi hết." Chị Diệu cười, một nụ cười đều, giữ nguyên tốc độ từ đầu buổi tới giờ.
Tôi ký xong, chị dẫn tôi qua khu vực IT để nhận máy tính. Người ngồi đó đeo bảng tên Nguyễn Minh Huy, dáng hơi gù vì ngồi lâu, đang gỡ dây cáp khỏi một cái laptop cũ.
"Em ngồi ghế của bạn trước hen, để anh cấu hình lại máy cho." Anh gõ vài lệnh, màn hình đăng nhập hiện lên chậm. "Máy này của người trước, chưa kịp cấu hình lại hết, em thông cảm."
"Người trước nghỉ lâu chưa anh?"
Anh Huy nhìn tôi nửa giây, rồi cúi xuống dây cáp tiếp. "Cũng mới thôi." Không nói thêm gì.
Chị Diệu dẫn tôi đi một vòng giới thiệu các phòng ban, giọng vẫn đều, vẫn ấm, nhắc đi nhắc lại cụm "văn hoá gia đình" ở mỗi điểm dừng, như một hướng dẫn viên đọc kịch bản đã thuộc lòng. Đi ngang khu pantry, chị chỉ vào cái máy pha cà phê tự động đặt cạnh tủ lạnh chung, dặn tôi cứ tự nhiên lấy dùng, "ở đây không tính toán chuyện nhỏ đó đâu con". Chị nhắc thêm, thứ Sáu hằng tuần cả công ty họp chung một buổi gọi là "cơm nhà", ai cũng phải có mặt, "vui lắm, con sẽ thích". Tôi gật đầu, ghi vào đầu một dòng nhỏ: thứ Sáu, họp toàn công ty, bắt buộc.
Ở khu vực kỹ sư dữ liệu, một người đàn ông trẻ ngồi quay lưng ra cửa, tai nghe treo hờ trên cổ dù không cắm vào gì, ngón trỏ gõ nhẹ lên bàn phím theo một nhịp không liên quan tới việc anh đang làm. Anh quay lại đúng lúc chúng tôi đi ngang, nhìn tôi hơi lâu hơn mức cần thiết cho một cái gật đầu chào xã giao, rồi cúi xuống màn hình trở lại.
"Đó là Bách, kỹ sư dữ liệu, giỏi nhất phòng đó con." Chị Diệu hạ giọng, như đang kể một bí mật vô hại. "Ở lâu năm nhất khối kỹ thuật luôn."
Buổi chiều, tôi ngồi ở bàn làm việc riêng lần đầu tiên trong đời, một góc gần cửa sổ nhìn ra một mái tôn của toà nhà bên cạnh, không có view gì đáng kể. Tôi mở ngăn kéo để cất túi xách, tay chạm phải một vật cứng nằm sâu trong góc, dưới lớp bụi giấy mỏng.
Một cây bút bi, loại rẻ tiền công ty phát hàng loạt, thân bút khắc laser một cái tên không phải tên tôi.
Tôi cầm nó lên, xoay qua xoay lại dưới ánh đèn huỳnh quang, đọc lại cái tên hai lần cho chắc. Không phải lỗi khắc, không phải tên viết tắt của ai trong phòng tôi vừa gặp. Một cái tên hoàn toàn lạ, thuộc về một người tôi chưa từng nghe nhắc tới, đã từng ngồi đúng cái ghế này, gõ đúng cái bàn phím này, trước khi tôi đến đúng chín giờ sáng nay để bắt đầu chín mươi ngày của mình.
Tôi đặt cây bút xuống góc bàn, không phải trong ngăn kéo nữa, để nó nằm đó, ngay trước mặt, như một thứ tôi chưa biết mình nên làm gì với nó.
Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe từ đường Nguyễn Đình Chiểu vọng lên đều đặn, một buổi chiều thứ Hai bình thường của thành phố đang tiếp diễn, không hề biết gì về cây bút đang nằm trên bàn tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →