Nghi tách khỏi nhóm một lúc, tìm một góc yên tĩnh nhìn ra khoảng không vô tận phía trên Ngọc Hư Cung, nơi vô số vì sao xa lạ lấp lánh, mỗi vì sao, cô nghĩ, có lẽ đại diện cho một sinh mạng, một câu chuyện, một lựa chọn nào đó đã hoặc chưa được đưa ra.
"Ông nghĩ tôi nên chọn gì?" Cô hỏi khẽ, hướng về phía Lam.
Khoảng lặng quen thuộc, nhưng lần này, khi câu trả lời hiện ra, nó mang một sự tôn trọng tuyệt đối cho quyền tự quyết của cô.
【HỆ THỐNG】
Ta đã hứa sẽ không bao giờ quyết định thay con nữa.
Ta sẽ giữ lời hứa đó, dù đây là quyết định lớn lao nhất con từng phải đối mặt.
【/HỆ THỐNG】
"Tôi biết." Nghi nói, một nụ cười buồn thoáng qua môi cô. "Nhưng tôi không hỏi ông quyết định thay tôi. Tôi chỉ muốn biết suy nghĩ của ông, như một người bạn, không phải như một mệnh lệnh tôi phải tuân theo."
【HỆ THỐNG】
Vậy, với tư cách một người bạn.
Ta nghĩ, dù con chọn gì, con đã chứng minh mình xứng đáng với quyền được lựa chọn.
Đó là điều quan trọng nhất, quan trọng hơn cả kết quả cuối cùng.
【/HỆ THỐNG】
Nghi gật đầu, cảm nhận một sự bình yên kỳ lạ len vào giữa cơn bão quyết định vẫn đang cuộn trào trong lòng. Cô nghĩ tới bà ngoại, tới căn phòng trọ nhỏ, tới cuộc sống bình dị cô từng có trước đêm mưa định mệnh ấy. Cô nghĩ tới Đóa, tới Vệ, tới Ông Cả Xuyên, tới tất cả những con người đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình của cô. Cô nghĩ tới Lam, tới nỗi đau và sự chuộc lỗi không ngừng nghỉ của ông. Cô nghĩ tới Trác, tới Yên, tới Miên, tới vô số khảo sinh khác đã và đang chịu đựng dưới một hệ thống chưa hoàn thiện. Cô nghĩ tới Ông Câm, tới những vị thần đang âm thầm kiệt sức trong lãng quên.
Ba con đường trải ra trước mắt cô, mỗi con đường mang một cái giá riêng, một ý nghĩa riêng, không có con đường nào hoàn hảo, không có con đường nào không đòi hỏi một sự hy sinh nào đó.
Cô đứng dậy, quay trở lại nơi Đóa, Vệ, Ông Cả Xuyên và Phán Quan Vọng đang chờ đợi, ánh mắt mỗi người đều mang một sự lo lắng và hy vọng lẫn lộn. Vị thần điều hành phiên xử cũng đã có mặt, chờ đợi câu trả lời cuối cùng, câu trả lời sẽ định hình không chỉ số phận của Nghi, mà của cả một hệ thống đang đứng giữa ngã ba đường.
Nghi hít một hơi thật sâu, cảm nhận trọng lượng của khoảnh khắc này đè lên vai mình, nặng nề hơn bất cứ khảo đề nào cô từng đối mặt trong suốt hành trình dài đằng đẵng kể từ đêm mưa định mệnh ấy.
"Tôi đã quyết định." Cô nói, giọng vang lên rõ ràng, dứt khoát, giữa sự im lặng nín thở của tất cả những người đang chờ đợi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.