🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sự im lặng không kết thúc sau đêm đó, như Nghi từng hy vọng khi tỉnh dậy trong hơi ấm mong manh của tình bạn mới. Nó kéo dài sang ngày tiếp theo, rồi ngày tiếp theo nữa, một khoảng trống dai dẳng bao trùm lấy mọi tương tác của cô với cái thế giới sương mờ này.

Cô nhận khảo đề mới — Thẻ Mệnh vẫn hiện ra đều đặn, các con số Dương Khí và Tín vẫn cập nhật chính xác — nhưng không còn một dòng Ghi chú nào kèm theo nữa. Không lời cảnh báo, dù nhẹ nhàng hay đáng sợ. Không một khối 【HỆ THỐNG】 nào xuất hiện dù cô hỏi bao nhiêu lần, dù cô van nài, dù cô giận dữ quát lên giữa những con hẻm vắng.

"Cứ như nó chưa bao giờ tồn tại." Đóa nói, giọng lo lắng, khi cả ba ngồi lại với nhau bên một góc quảng trường vắng. "Tôi hỏi thăm vài khảo sinh khác, không ai để ý thấy gì bất thường. Với họ, hệ thống vẫn hoạt động bình thường, vì họ chưa bao giờ hỏi những câu hỏi chị hỏi."

"Vậy sự im lặng này chỉ dành riêng cho tôi." Nghi kết luận, một cảm giác cô đơn mới mẻ, khác hẳn nỗi cô đơn ban đầu khi cô mới tới nơi này, thấm dần vào lòng cô. Lúc đó, cô đơn vì không ai hiểu cô. Giờ, cô đơn vì người duy nhất từng hiểu cô, dù chỉ qua vài dòng chữ ngắn ngủi, đã biến mất không một lời từ biệt.

Vệ đặt một tay lên vai cô, một cử chỉ an ủi vụng về nhưng chân thành. "Có lẽ nó không tự nguyện biến mất. Chị nói đúng lúc chị hỏi câu hỏi cuối cùng đó, có một cảm giác như nó đang bị chặn lại, không phải như nó chọn im lặng."

Ba ngày trôi qua như vậy, nếu vẫn có thể tính bằng đơn vị thời gian quen thuộc trong một nơi mà bản thân khái niệm ngày đêm đã mơ hồ từ lâu, và Nghi dần quen với việc hoàn thành khảo đề trong một sự trống rỗng lạ lùng, không còn ai để hỏi, không còn ai để tranh luận, chỉ có những con số câm lặng hiện ra rồi biến mất. Cô nhận ra mình đã quen dựa vào giọng nói ấy nhiều hơn cô từng thừa nhận, không chỉ để có thông tin, mà để có một cảm giác không hoàn toàn đơn độc giữa cái thế giới kỳ lạ này. Sự vắng mặt của nó, giờ đây, để lại một khoảng trống hình dạng rõ ràng, như một chỗ ngồi quen thuộc bỗng dưng bị bỏ trống mãi mãi.

Ông Cả Xuyên, khi Nghi tìm gặp để hỏi ý kiến, cũng chỉ lắc đầu, gương mặt hiếm hoi lộ vẻ bối rối thật sự. "Ta chưa từng thấy chuyện này trong suốt thời gian ở đây, kể cả khi còn là hộ pháp. Hệ thống có thể im lặng với một cá nhân trong một khoảnh khắc, nhưng kéo dài thế này, liên tục thế này, không phải chuyện bình thường. Con nên cẩn thận hơn bao giờ hết."

Rồi, vào một khoảnh khắc không báo trước, mọi thứ thay đổi.

Một cơn rung động dữ dội quét qua toàn bộ khảo trường, khác hẳn bất cứ cảm giác nào Nghi từng trải qua trước đó — không phải một khảo đề cá nhân, mà một thứ gì đó lớn hơn, bao trùm cả không gian sương mờ xung quanh cô. Bầu trời xám nhạt phía trên đột nhiên tối sầm lại, những vệt đen kỳ dị lan ra như vết mực loang trên giấy ướt, và một tiếng gào thét xa xăm, không hẳn là tiếng người, vọng lại từ phía rìa khảo trường.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Khảo Đề KHẨN: "Chặn vong xổng — cửa Tây khảo trường" · Độ khó: ★★★★★ · Hạn: 00:12:00

【/THẺ MỆNH】

Không một dòng Ghi chú nào theo sau. Không một lời giải thích. Chỉ có tên nhiệm vụ trần trụi, đủ để hiểu mức độ nghiêm trọng nhưng không đủ để biết phải làm gì.

"Vong xổng?" Đóa hỏi, giọng run lên, khi ba người cùng nhìn thấy thông báo giống hệt hiện lên trên Thẻ Mệnh của chính mình. "Domain Ranh Giới. Cửa ngăn âm dương."

"Chúng ta chưa từng thi khảo đề nào của domain đó." Vệ nói, gương mặt căng thẳng. "Không ai chuẩn bị gì cả."

Nghi đứng dậy, nhìn về phía những vệt đen đang lan rộng trên bầu trời, cảm nhận một nỗi sợ hãi nguyên thủy, khác hẳn sự sợ hãi trước nước lũ hay lửa cháy — một nỗi sợ chạm tới bản năng sâu thẳm nhất của con người trước ranh giới giữa sự sống và cái chết. "Vậy chúng ta học ngay bây giờ, khi đang thi. Không có lựa chọn khác."

Cả ba cùng chạy về phía cửa Tây khảo trường, nơi bóng tối đang dày đặc dần, mang theo một nỗi lo mới còn cấp bách hơn cả bí ẩn về giọng nói đã biến mất: nếu một vong thật sự xổng khỏi ranh giới âm dương, không ai trong số họ biết phải làm gì để ngăn nó lại.

Hết Chương 36

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 37
← TrướcTiếp →