🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đóa và Vệ tìm thấy cô không lâu sau đó, cả hai chạy tới với vẻ mặt hoảng hốt khi nghe tin về một khảo đề khẩn cấp năm sao vừa được ghi nhận ở xóm Đình. Đóa quỳ xuống bên cạnh Nghi ngay lập tức, kiểm tra tình trạng của cô với một sự lo lắng không giấu giếm, trong khi Vệ đứng sau, nắm chặt tay thành một quả đấm như đang kìm nén một cơn giận không rõ hướng.

"Chị làm cái gì vậy?" Đóa hỏi, giọng vừa trách móc vừa run rẩy vì lo sợ, hai tay cô vuốt vội mái tóc ướt sũng của Nghi ra khỏi mặt, kiểm tra từng vết xước trên da như một người chị đang lo lắng cho em gái mình. "Nhảy xuống một cái giếng không rõ đáy đâu, không một ai biết, không một lời báo trước?"

"Tôi ổn." Nghi trấn an, nắm lấy tay Đóa. "Thật đấy."

Vệ bước tới gần hơn, quỳ xuống bên kia, mắt quét khắp người Nghi như đang tự mình xác nhận lại lời trấn an ấy. "Lần sau còn làm chuyện điên rồ như vậy nữa, ít nhất hét lên một tiếng trước khi nhảy. Bọn tôi ở gần đây, đáng ra có thể tới kịp."

"Tôi không có thời gian để báo trước." Nghi đáp, giọng vẫn còn yếu nhưng đã bình tĩnh hơn nhiều so với lúc vừa trồi lên khỏi mặt nước. "Chỉ còn hai phút. Tôi phải quyết định ngay."

Cô kể lại toàn bộ cho cả hai nghe — tấm bia cổ, dòng chữ về "một hơi thở suýt mất", sự trùng hợp rợn người giữa yêu cầu của nhiệm vụ và chính hoàn cảnh của cô, và cuối cùng, dòng Ghi chú kỳ lạ của hệ thống thừa nhận cách hoàn thành này chưa từng được ghi nhận trước đây.

Đóa và Vệ im lặng nghe hết, gương mặt cả hai dần chuyển từ lo lắng sang một sự nghiêm trọng nặng nề hơn nhiều.

"Vậy là đúng như chúng ta nghi ngờ." Đóa nói, giọng khẽ run. "Chị không chỉ là một lỗi hệ thống ngẫu nhiên. Chị là một trường hợp đặc biệt, theo một cách nào đó liên quan trực tiếp tới domain Sinh Tử."

"Và hệ thống vừa xác nhận điều đó, dù chỉ bằng một chữ." Vệ tiếp lời, giọng đanh lại. "Tôi nghe chị kể lại rồi. 'Đúng.' Chỉ một chữ, nhưng đủ để không còn chỗ cho việc chối cãi nữa."

Nghi ngồi dậy, dựa lưng vào thành giếng, nhìn hai người bạn đồng hành hiếm hoi của mình, cảm nhận một sự ấm áp kỳ lạ giữa hoàn cảnh đáng sợ này — cô không còn phải đối mặt với những câu hỏi lớn lao ấy một mình nữa.

"Chị phải hỏi lại." Đóa nói, giọng cương quyết. "Ngay bây giờ, trong khi hệ thống vừa mới để lộ một phần cảm xúc thật qua dòng Ghi chú kỳ lạ đó. Có lẽ đây là lúc phòng thủ của nó yếu nhất."

"Nếu chị không hỏi, tôi sẽ hỏi thay." Vệ nói thêm, giọng không hề đùa cợt. "Chúng ta đã đi quá xa để còn có thể quay đầu giả vờ như không biết gì nữa."

Nghi nhìn cả hai, cảm nhận được sức nặng của khoảnh khắc này, một khoảnh khắc cô biết mình đã né tránh, đã trì hoãn, đã để cho nỗi sợ hãi kiểm soát quá lâu. Nhưng giờ đây, với hai người đứng bên cạnh, với bằng chứng chất chồng không thể phủ nhận, cô không còn lý do gì để tiếp tục né tránh nữa.

"Được." Cô nói, đứng dậy, dù đôi chân vẫn còn run. "Lần này tôi sẽ hỏi thẳng, và tôi sẽ không để bị đánh lạc hướng bằng một khảo đề khẩn cấp khác nữa."

Cô hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn lên khoảng không sương mờ, nơi giọng nói bí ẩn ấy luôn lắng nghe, và chuẩn bị đặt ra câu hỏi mà cô biết, lần này, sẽ không còn con đường nào để né tránh được nữa, cho cả hai phía.

Đóa và Vệ đứng hai bên cô, không nói thêm lời nào, chỉ đứng đó như một bức tường vững chãi, một sự hậu thuẫn thầm lặng nhưng chắc chắn. Nghi nhìn sang từng người một, cảm nhận được sức mạnh kỳ lạ mà sự hiện diện của họ mang lại, thứ sức mạnh cô chưa từng có trong những ngày đầu cô độc dò dẫm giữa khảo trường xa lạ này. Dù câu trả lời sắp tới có tàn khốc tới đâu, cô biết mình sẽ không phải một mình đối diện với nó.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →