🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vệ tách khỏi Nghi ở đầu con đường dẫn về khu trung tâm khảo trường, viện lý do cần tìm một góc yên tĩnh để nghỉ ngơi sau trận vật lộn với biển cả, nhưng Nghi cảm nhận được đó cũng là cách anh ta cần thời gian để tiêu hóa những gì vừa xảy ra giữa hai người, không khác gì cô. Họ hẹn sẽ gặp lại, một lời hẹn nhẹ nhàng nhưng chân thành, khác hẳn không khí đối đầu của những lần gặp trước.

Còn lại một mình, Nghi ngồi xuống bên vệ đường, kiểm tra lại Thẻ Mệnh, thấy Dương Khí đã hồi phục lên hai mươi tám trong khoảng thời gian ngắn cô đi bộ cùng Vệ, một tốc độ hồi phục nhanh hơn cô mong đợi. Cô nhớ tới lời cảnh báo lúc nãy — "một lần cạn đáy không hồi phục" — và tò mò muốn hiểu rõ hơn cơ chế đứng sau con số ấy.

"Dương Khí hồi phục thế nào?" Cô hỏi. "Theo thời gian, hay theo cách nào khác?"

【HỆ THỐNG】

Theo thời gian nghỉ ngơi, kết hợp với trạng thái tinh thần của khảo sinh.

【/HỆ THỐNG】

"Vậy tốc độ hồi phục có giống nhau cho mọi khảo sinh không?"

【HỆ THỐNG】

Về cơ bản, có một công thức chung.

【/HỆ THỐNG】

Nghi nhíu mày trước cách trả lời ấy — "về cơ bản" là một cụm từ mập mờ, để ngỏ khả năng có ngoại lệ. Cô nhớ lại tốc độ hồi phục của mình vừa rồi, nhanh hơn hẳn cô nghĩ so với khoảng thời gian ngắn ngủi đã trôi qua, và một linh cảm khó chịu bắt đầu nhen nhóm.

"Tốc độ hồi phục của tôi có đúng theo công thức chung đó không?"

Khoảng lặng lần này kéo dài bất thường, dài hơn hẳn mọi lần im lặng trước đó, tới mức Nghi bắt đầu đếm nhịp thở của chính mình để đo thời gian trôi qua. Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp. Cô gần như đã định hỏi lại thì khối chữ cuối cùng cũng hiện ra, ngắn gọn tới mức gần như là một sự né tránh trần trụi.

【HỆ THỐNG】

Câu hỏi này, chưa phải lúc.

【/HỆ THỐNG】

Nghi ngồi lặng, nhìn dòng chữ quen thuộc ấy, nhưng lần này nó không mang lại cảm giác dễ chịu như những lần trước, khi cô còn tin rằng "chưa phải lúc" chỉ đơn thuần là một cánh cửa khép hờ chờ ngày mở ra. Lần này, đặt cạnh khoảng lặng dài bất thường vừa rồi, câu trả lời ấy mang một sắc thái khác hẳn — như thể câu hỏi của cô đã chạm đúng vào một điều gì đó không chỉ nhạy cảm, mà còn nguy hiểm, nguy hiểm tới mức ngay cả giọng nói vốn đã quen với việc giữ bí mật cũng phải mất một khoảng thời gian dài bất thường để quyết định nên nói gì.

Cô nghĩ lại về mã số kỳ lạ của mình trên bảng xếp hạng, về việc cô lọt vào Thiên Khảo dù không thuộc danh sách được mời, và giờ, thêm một mảnh ghép mới: tốc độ hồi phục Dương Khí của cô có thể không tuân theo cùng một công thức áp dụng cho mọi khảo sinh khác. Ba dữ kiện riêng lẻ, mỗi cái đều có thể giải thích bằng một sai sót ngẫu nhiên nếu đứng một mình. Nhưng xếp cạnh nhau, chúng bắt đầu vẽ nên một hình dạng mà Nghi không còn dám gọi là trùng hợp nữa.

"Tôi không phải người bình thường ở đây, đúng không." Cô nói, không hẳn là một câu hỏi, mà gần như một lời tự nhủ được thốt ra thành tiếng. "Có điều gì đó khác biệt về tôi, khác biệt tới mức các người còn chưa biết phải xử lý tôi ra sao."

Không có câu trả lời nào tới. Nhưng trong sự im lặng ấy, lần đầu tiên, Nghi không cảm thấy đó là một sự từ chối lạnh lùng. Cô cảm thấy đó là một sự im lặng của ai đó đang đứng trước một câu hỏi họ ước gì có thể trả lời, nhưng bị trói buộc bởi một điều gì đó lớn hơn cả ý muốn cá nhân.

Cô đứng dậy, phủi bụi, nhìn về phía màn sương nơi Vệ vừa khuất bóng, và tự nhủ mình cần tìm cách khác để có được câu trả lời, không phải từ hệ thống, mà có lẽ, từ chính những khảo sinh khác, những người đã ở đây đủ lâu để biết những điều hệ thống không bao giờ nói ra.

Cô nghĩ tới Đóa, người đã ở vòng ba, đã chứng kiến nhiều điều bất thường trong suốt thời gian dài hơn cô rất nhiều. Cô nghĩ tới Ông Cả Xuyên, người từng là hộ pháp, người biết những luật ngầm không ai viết ra thành văn bản. Và cô nghĩ tới chính giọng nói hệ thống ấy, cái cách nó luôn để lộ một chút gì đó ấm áp hơn hẳn một cỗ máy vô tri mỗi khi bị dồn vào một câu hỏi khó, như thể phía sau lớp vỏ lạnh lùng kia, có một ai đó đang âm thầm đứng về phía cô, chỉ là chưa thể, hoặc chưa dám, nói ra điều đó một cách rõ ràng.

Đêm sương mờ buông xuống quanh cô, và Nghi bước tiếp về phía trung tâm khảo trường, mang theo một quyết tâm mới: cô sẽ không còn chờ đợi câu trả lời được ban phát nữa. Cô sẽ tự đi tìm nó, từng mảnh một, cho tới khi ghép đủ để nhìn rõ toàn bộ bức tranh mà ai đó, vì lý do nào đó, đang cố giữ kín khỏi cô.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →