🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bây giờ chỉ còn lại hai người trên chuyến xe. Mai và Bống ngồi cạnh nhau ở hàng ghế giữa, và chiếc xe không người lái vẫn lăn bánh đều đặn qua bóng tối, êm ru, không một cú xóc. Đáng lẽ điều ấy phải khiến Mai kinh hãi — một chiếc xe tự chạy giữa hư vô — nhưng giờ đây cô chỉ thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ, gần như thanh thản. Cô đã đưa được năm con người về tới nhà. Cô đã làm được một điều có ý nghĩa, ngay cả ở phía bên này của sự sống.

Nhưng cô biết phần khó nhất vẫn còn ở phía trước. Bởi vì giờ đến lượt cô. Và đến lượt Bống.

"Bống à," cô nói nhẹ, kéo con bé vào lòng. "Tới lượt mình rồi."

Con bé rúc vào cô, và Mai cảm thấy nó run lên. "Con sợ, chị ơi," nó thì thầm. "Hồi nãy giúp mấy cô mấy chú, con thấy vui. Mà giờ tới con với chị, con lại sợ. Con sợ bước ra ngoài kia. Lỡ không gặp được má thì sao? Lỡ ngoài đó tối thui, có một mình thì sao?"

Mai ôm con bé chặt hơn. Cô nhìn ra cửa kính, vào màn đêm đặc quánh đang trôi qua. Và cô hiểu nỗi sợ của Bống, bởi đó cũng là nỗi sợ của chính cô. Buông tay là điều khó nhất trên đời. Bước vào cái không biết trước là điều đáng sợ nhất. Suốt mấy chục năm, con bé đã ở lại trên chuyến xe này không phải vì nó không biết đường ra, mà vì nó quá sợ phải đi một mình.

Mai chợt nhận ra một điều thấm thía: con bé đã giúp tất cả những người khác trên xe, đã chỉ đường, đã kể chuyện, đã làm người dẫn lối — nhưng nó không bao giờ tự cứu được mình. Bởi cứu người khác thì dễ hơn cứu chính mình rất nhiều. Khi đứng ngoài một nỗi đau, ta nhìn thấy rõ lối ra. Nhưng khi nỗi đau là của chính ta, ta mù lòa, ta chỉ thấy bóng tối. Bống đã mù lòa trước nỗi sợ của chính nó suốt mấy chục năm, và Mai biết, cô cũng đang mù lòa như thế trước nỗi sợ của riêng cô.

"Con nhớ chị hứa gì không?" Mai hỏi khẽ. "Chị hứa mình cùng xuống. Chị nắm tay con. Mình cùng bước. Để không ai một mình hết. Chị vẫn giữ lời đó."

"Mà chị cũng còn vướng mà," Bống ngước lên nhìn cô. "Chị vướng mẹ chị. Vướng cái tin nhắn chị chưa trả lời. Chị chưa buông được thì chị cũng đâu xuống được. Cánh cửa đâu mở ra cho chị."

Con bé nói đúng. Mai cảm thấy điều đó trong lòng mình — sợi dây vô hình đang níu cô lại, sợi dây mang hình hài mẹ cô. Cô nhắm mắt, và trong bóng tối sau mí mắt, cô thấy mẹ. Thấy mẹ ngồi bên mâm cơm, tô cháo để phần đã nguội ngắt. Thấy mẹ cầm điện thoại, nhắn đi nhắn lại: "Con về tới đâu rồi? Sao chưa thấy về? Con ơi?" Thấy mẹ ra đứng ở cửa, nhìn ra con hẻm tối, đợi một bước chân không bao giờ tới. Thấy mẹ, sáng mai, nhận một cuộc điện thoại từ bệnh viện. Thấy mẹ khuỵu xuống.

Nước mắt Mai trào ra, nóng hổi. "Chị không buông được, Bống à," cô nức nở. "Mẹ chị chỉ có mình chị thôi. Ba chị mất sớm. Chị là tất cả của mẹ. Nếu chị đi, mẹ chị sống làm sao? Chị không nỡ. Chị không nỡ bỏ mẹ chị một mình."

Bống lau nước mắt cho Mai bằng bàn tay nhỏ xíu lạnh giá. "Vậy là chị giống con rồi," nó nói khẽ. "Con không nỡ bỏ má con. Chị không nỡ bỏ mẹ chị. Tụi mình giống nhau. Tụi mình đều thương quá nên không đi được."

Hai người ngồi đó, một lớn một nhỏ, ôm nhau khóc giữa chiếc xe trống không đang lăn bánh trong đêm. Và ở góc cuối xe, người đàn ông trong bóng tối vẫn ghi chép, lặng lẽ, không can dự. Nhưng lần này, Mai có cảm giác cây bút của ông dừng lại lâu hơn một chút, như thể chính ông cũng đang chờ xem hai con người vương vấn cuối cùng này sẽ chọn điều gì.

Chiếc xe vẫn lăn bánh qua bóng tối, và tiếng bánh xe miết trên mặt đường ướt rì rầm như một lời ru buồn. Mai nghe thấy, lẫn trong đó, một âm thanh khác — tiếng cây bút của người đàn ông trong góc tối, sột soạt, đều đặn, ghi lại từng giây phút này. Cô không quay lại nhìn ông. Cô biết ông sẽ không giúp, cũng không cản. Việc về được hay ở lại, là việc của chính cô.

"Bống ơi," Mai bỗng nói, lau nước mắt. Một ý nghĩ vừa lóe lên trong cô. "Hồi nãy chị giúp mấy cô mấy chú buông, bằng cách nào con biết không? Chị không bắt họ quên người họ thương. Chị giúp họ tin rằng người họ thương đã ổn. Rằng họ đã trao đi được cái họ muốn trao." Cô nhìn con bé. "Có lẽ mình cũng phải làm vậy. Cho nhau. Chị giúp con tin má con đang đợi con. Còn con… con giúp chị tin mẹ chị rồi sẽ ổn."

Hết Chương 35

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 36
← TrướcTiếp →