🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cô Hạnh khó hơn. Khi Mai ngồi xuống bên người phụ nữ mặc áo dài tím nhạt ấy, bà vẫn nhìn đăm đăm ra cửa kính, thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa xe như đang đợi ai bước lên. Nỗi vướng của cô Hạnh không phải là một vật — không phải giỏ lan, nồi cá hay đơn hàng. Nó là một con người. Một đứa học trò cũ mà bà đã làm tổn thương, và đã đợi suốt bao năm để xin lỗi.

"Cô Hạnh," Mai gọi khẽ. "Cô đợi ai vậy cô?"

Người phụ nữ quay sang, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn giữ cái nề nếp của một nhà giáo. "Tôi đợi một đứa học trò," bà nói, giọng nhỏ nhẹ. "Thằng Tâm. Hồi đó nó học lớp tôi chủ nhiệm. Nhà nó nghèo, nó hay đi học trễ, áo quần lôi thôi. Một bữa nó không làm bài, tôi… tôi mệt mỏi, tôi nóng giận, tôi mắng nó nặng lời trước cả lớp. Tôi nói những điều mà một người thầy không nên nói." Bà cúi đầu. "Hôm sau nó nghỉ học. Rồi nghỉ luôn. Nghe đâu nhà nó dọn đi. Tôi tìm hoài không ra. Mấy chục năm rồi, tôi vẫn ân hận. Tôi chỉ muốn gặp lại nó một lần, để xin lỗi nó. Nên tôi đợi. Tôi nghĩ thế nào nó cũng bước lên chuyến xe này."

Mai im lặng. Cô biết Tâm sẽ không bao giờ bước lên chuyến xe này — bởi đây là chuyến xe của những người vương vấn, và biết đâu Tâm đã sống một cuộc đời lành lặn, đã quên lời mắng năm xưa, đã đi tiếp con đường của mình. Nỗi vướng này chỉ tồn tại trong lòng cô Hạnh. Và để gỡ nó, Mai không thể đưa Tâm tới. Cô phải giúp cô Hạnh tự tha thứ cho chính mình.

Đây là điều khó nhất, Mai nghĩ. Một giỏ lan, một nồi cá, một đơn hàng — những thứ ấy còn có thể trao đi, có thể coi như đã hoàn thành. Nhưng một lỗi lầm với người khác, một vết thương mình tự gây ra, thì không ai có thể tháo gỡ thay mình. Người ta phải tự tha thứ cho chính mình — và đó là việc khó khăn nhất mà một con người, dù sống hay đã khuất, có thể làm.

"Cô Hạnh ơi," Mai nói, cầm lấy bàn tay bà. "Em cũng làm nghề chăm người. Em là điều dưỡng. Em hiểu cái cảm giác đó — cái cảm giác mình đã không đủ dịu dàng với một người, đúng lúc người ta cần mình dịu dàng nhất. Cái cảm giác đó nó đeo mình suốt đời."

Đôi mắt cô Hạnh ngân ngấn nước. "Cô hiểu… cô hiểu cảm giác đó."

"Nhưng cô ơi," Mai nói tiếp, nhẹ nhàng. "Cô có biết, một người thầy mà mấy chục năm vẫn day dứt vì một lời mắng, thì người thầy đó thương trò biết bao nhiêu không? Thằng Tâm, dù nó ở đâu, dù nó có nhớ hay đã quên, em tin nó cũng đã được một người thầy thương nó tới mức này. Cái thương đó nó không mất đi đâu. Nó theo nó cả đời, dù nó có biết hay không."

Cô Hạnh òa khóc, lặng lẽ, đôi vai gầy rung lên. Mai ôm lấy bà.

"Cô tha cho mình đi cô," Mai thì thầm. "Cô đã mang nó đủ lâu rồi. Thằng Tâm chắc chắn đã tha cho cô từ lâu, nếu nó còn nhớ. Mà cô thì cứ giam mình ở đây, trên chuyến xe này, để chờ một lời tha thứ mà cô không cho phép mình tự nói. Cô tự nói với mình đi cô. Cô tha cho cô giáo Hạnh đi."

Người phụ nữ nhắm mắt. Hồi lâu, bà khẽ gật đầu. Đôi môi mấp máy, và Mai nghe được tiếng bà thì thầm với chính mình, run rẩy nhưng chân thành: "Cô tha cho con… mà con cũng tha cho cô nha Tâm…"

Sương quanh bà tan đi. Một tiếng thở dài, dài và sâu, như trút xuống gánh nặng của mấy chục năm. Và khi Mai mở mắt, ghế đã trống. Cuối xe, cửa hé ra, và qua đó là sân một ngôi trường ngập nắng, tiếng trẻ con cười đùa, và bóng một cậu học trò nhỏ chạy về phía cô giáo của mình, vẫy tay: "Cô ơi! Con nè cô!"

Mai lau nước mắt. Khoang xe giờ trở nên rộng thênh thang và trống trải một cách kỳ lạ. Những hàng ghế từng đầy ắp những bóng người cúi đầu giờ lặng yên, trống không, như một rạp hát sau khi khán giả đã ra về. Chỉ còn lại ba người: cô, Bống, và người tài xế ngồi bất động sau vô-lăng. Và ở góc cuối, trong bóng tối, người đàn ông với quyển sổ vẫn lặng lẽ ghi chép, cây bút khẽ động đậy, ghi lại cả khoảnh khắc cô Hạnh vừa bước qua cánh cửa.

Mai nhìn về phía người tài xế. Ông là người tiếp theo. Và sau ông, cô biết, sẽ đến lượt cô và Bống — hai con người cuối cùng còn vương vấn trên chuyến xe không giờ.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →