🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, Minh ra hiệu sách. Anh mua một cuốn sổ bìa cứng, loại đẹp nhất anh có thể mua được với số tiền ít ỏi của một sinh viên, giấy dày và trắng, gáy khâu chỉ chắc chắn để có thể giữ được rất lâu. Anh cũng mua thêm sáp màu mới, một hộp đầy đủ ba mươi sáu màu. Rồi anh về, và tối đó, anh nói với Linh về kế hoạch của mình.

"Anh muốn làm một cuốn sách về em," anh nói, đặt cuốn sổ lên nền nhà giữa hai người. "Cuốn sách của Linh. Mình sẽ viết hết vào đây. Tên em. Năm em sinh. Em thích ăn gì, thích chơi gì. Mặt ba má em ra sao. Giọng má em ru thế nào. Cây cà rem đậu xanh một ngàn đồng. Cái chuông đồng leng keng. Hết. Tất cả những gì em sợ mình sẽ quên. Mình viết vào đây, vẽ vào đây. Để nó không bao giờ mất."

Linh nhìn cuốn sổ, rồi nhìn anh, không hiểu. "Để làm gì hả anh? Em viết vô đó rồi em vẫn quên thì sao?"

"Em sẽ không phải nhớ một mình nữa," Minh nói, và giọng anh nghẹn lại. "Cuốn sách này anh sẽ giữ. Anh mang theo qua Nhật. Anh để trên bàn, chỗ anh nhìn thấy mỗi ngày. Em không phải gánh việc nhớ chính em nữa, Linh. Từ giờ anh nhớ giùm em. Anh sẽ nhớ em, mỗi ngày, dù anh ở đâu, dù bao nhiêu năm trôi qua. Chừng nào anh còn sống, còn nhớ em, thì em sẽ không bao giờ tan biến. Em hiểu không? Em không cần ở trong căn phòng này để khỏi bị quên. Anh sẽ là chỗ em ở. Trong trí nhớ của anh."

Linh ngồi lặng đi rất lâu. Rồi đôi mắt cô từ từ ngân ngấn nước, và lần này, khi giọt nước mắt lăn xuống, dù nó vẫn tan vào không khí trước khi chạm đất, nó không còn là giọt nước mắt của sợ hãi. "Thật hả anh?" cô thì thầm. "Anh sẽ nhớ em thật hả? Dù em đi xa rồi? Dù anh ở tận bên kia trái đất?"

"Thật," Minh nói chắc nịch. "Anh hứa. Mà lần này anh giữ được lời hứa, vì anh biết cách rồi."

Và thế là họ bắt đầu. Mỗi tối, dưới ánh đèn vàng của căn phòng cũ, hai anh em cùng làm nên cuốn sách của Linh. Cô đọc, anh viết. Cô kể tên ba, tên má, kể về cái xưởng dệt má làm, về chiếc xe ba gác của ba. Kể về con hẻm lát đá xanh, về buổi tối Trung thu được ba bồng lên vai coi múa lân. Kể về cái chõng tre kê sát cửa sổ, về tô canh chua má nấu chua chua ngọt ngọt, về món cá kho tộ cay xè mà cô vẫn lén chấm thêm nước mắm ớt. Minh ghi lại tất cả, nắn nót từng chữ, như một người thư ký chép lại một biên niên sử quý giá sắp thất truyền.

Và Linh vẽ. Cô vẽ vào cuốn sách ngôi nhà mái tam giác, ba người nắm tay, ông mặt trời tròn xoe. Cô vẽ cây cà rem, cái chuông đồng, con lân Trung thu. Cô vẽ cả Minh nữa, một chàng trai cao cao với cái nồi mì cháy khét, và cô cười khúc khích khi vẽ làn khói đen bốc lên. Trang giấy đầy dần, đầy dần, và cùng với mỗi trang, Minh thấy một gánh nặng vô hình trên đôi vai nhỏ của cô như được nhấc đi từng chút một. Cô không còn phải canh giữ ký ức của mình nữa. Nó đã có một ngôi nhà mới, một ngôi nhà bằng giấy và mực, một ngôi nhà sẽ theo Minh đi khắp thế gian.

Đêm cuối cùng trước khi cuốn sách hoàn thành, Linh nhờ Minh viết thêm một trang. "Anh viết cho em mấy chữ này được không," cô nói. "Viết là: Linh, sinh năm một chín tám bảy. Mất mùa hè năm một chín chín lăm, lúc tám tuổi. Con của ba má thương em nhất trên đời. Bạn của anh Minh. Em đã từng sống. Em đã từng được thương." Cô ngừng lại, rồi nói khẽ, gần như không thành tiếng: "Em muốn có một dòng như vậy. Để mai mốt, nếu ai mở cuốn sách này ra, người ta biết em là ai. Biết em không phải con ma. Em là một đứa bé. Một đứa bé đã từng được thương."

Minh viết, tay run, nước mắt nhỏ xuống làm nhòe một góc trang giấy. Khi anh viết xong dòng cuối, cả căn phòng chìm vào một sự tĩnh lặng kỳ lạ, một thứ tĩnh lặng không còn nặng nề, không còn bất an, mà nhẹ nhõm và thanh thản, như khoảnh khắc sau một cơn mưa dài khi trời vừa quang. Linh nhìn cuốn sách đã hoàn thành, rồi nhìn anh, và lần đầu tiên kể từ khi anh biết cô, nụ cười của cô không vương một chút buồn nào.

"Em hết sợ rồi anh," cô nói khẽ. "Em sẵn sàng rồi."

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →