🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi đứng trước một cánh cửa, tay cầm điện thoại, chưa bấm gọi.

Không phải cửa nhà tôi. Là cửa thang máy tầng bảy, mười một giờ đêm, đúng hai đêm trước ngày mười lăm tháng Chín. Hành lang vắng, chỉ còn tiếng quạt thông gió chạy đều đều trên trần và ánh đèn vàng cũ hắt xuống nền gạch bông đã mòn ở giữa lối đi, chỗ người ta vẫn qua lại nhiều nhất suốt hai mươi sáu năm nay.

Tôi đã ngồi trong phòng cả buổi tối, nhìn ba dòng chữ Kỳ viết trên tờ giấy gấp tư, nhìn tấm áo bảo hộ cũ giờ đã được tôi cất trong một cái hộp gỗ nhỏ mua riêng cho nó, nhìn cả gương mặt bà đang ngủ say qua khe cửa phòng hé mở. Tôi không thể nói chính xác khoảnh khắc nào mình đã quyết định, chỉ biết rằng tới lúc đứng dậy, xỏ giày, bước ra hành lang, tôi đã có trong đầu một hướng đi, dù chưa chắc mình đủ can đảm đi hết nó.

Tôi nghĩ tới hai tháng vừa qua, từ đêm mưa đầu tiên nghe một nhịp khẽ dừng đúng số xe có mặt, tới cuốn sổ chấm tròn gạch chéo của ông Hải, tới cái gật đầu không lời của cô Loan, tới dòng tên bị gạch đỏ trong hồ sơ cũ, tới chuyến xe khách xuống Ứng Hoà và chiếc áo bảo hộ bạc màu giờ đang nằm trong hộp gỗ trên bàn học của tôi. Tất cả những mảnh rời rạc đó, giờ đã ghép lại thành một hình dạng đủ rõ để tôi cân nhắc lại từng dòng trong tờ giấy ba phương án của Kỳ hết lần này tới lần khác, mỗi lần nghiêng về một hướng khác nhau, và tôi biết bất cứ hướng nào mình chọn cũng sẽ có một cái giá thật, không có hướng nào là lối thoát dễ dàng.

Tôi bấm số ông Lộc, ngón tay không run như tôi vẫn tưởng tượng suốt mấy tuần cân nhắc. Chuông đổ hai tiếng thì ông bắt máy, giọng ngái ngủ nhưng tỉnh táo ngay khi nghe ra tôi.

"Cháu Thư đấy à. Có chuyện gì mà giờ này còn gọi." Ông hỏi, không trách, chỉ hơi lo.

"Dạ cháu xin lỗi vì gọi muộn." Tôi nói, giọng cố giữ bình tĩnh. "Cháu chỉ muốn hỏi, ngày mai hoặc ngày kia, chú có thể sắp xếp lên chung cư cháu một chuyến được không ạ. Cháu có một việc muốn bàn trực tiếp với chú, trước khi họ khởi công đập lại chỗ đó."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, đủ lâu để tôi nghe được cả tiếng quạt trần nhà ông kêu khe khẽ qua điện thoại.

"Được." Ông đáp, giọng chắc hẳn lên. "Chú thu xếp, sáng mai chú lên sớm. Cháu định bàn chuyện gì, nói trước cho chú chuẩn bị tinh thần được không."

Tôi đứng lặng một giây trước câu hỏi đó, biết rằng đây chính là lúc mình phải nói ra thành lời điều đã nung nấu suốt buổi tối, điều tôi còn chưa dám nói với cả Kỳ.

"Cháu nghĩ ra rồi ạ." Tôi nói, chọn từng chữ cẩn thận. "Cháu chưa chắc nó đúng hoàn toàn, nhưng cháu nghĩ mình biết nên làm gì với sự thật này rồi. Để mai gặp trực tiếp, cháu nói kỹ hơn, được không chú."

Ông Lộc đồng ý, dặn dò thêm vài câu về giờ giấc rồi cúp máy. Tôi đứng đó, nhìn màn hình điện thoại tắt dần về màu đen, và nhận ra tim mình đang đập nhanh hơn hẳn bất cứ lúc nào trong suốt hai tháng vừa qua, kể cả lúc đứng trước cột C-TB04 đêm mưa đầu tiên.

Tôi không lên thang máy ngay. Tôi đi bộ xuống, mười một tầng, chậm rãi, để có thêm thời gian trước khi làm việc cuối cùng tôi định làm đêm nay.

Tầng hầm B lúc này đã khác hẳn hình ảnh tôi quen thuộc suốt hai mươi ba năm sống ở đây. Một dải băng cảnh báo màu vàng đen đã được giăng một phần quanh khu vực góc Tây Bắc, chuẩn bị cho ngày khởi công, dù công trường thật sự vẫn chưa bắt đầu. Tôi đứng lại ở mép an toàn, ngoài bán kính nguy hiểm, nhìn vào cột C-TB04 lần cuối trước khi mọi thứ có thể thay đổi vĩnh viễn.

Đèn góc đó vẫn nhấp nháy, sáng, tắt, sáng, tắt, sáng, đúng nhịp tôi đã quen thuộc từ đêm đầu tiên. Nhưng đêm nay, đứng đây với tất cả những gì tôi vừa biết được, tôi không còn thấy sợ như trước nữa. Tôi thấy một thứ gần với xót xa hơn, thứ cảm giác dành cho một người đã chờ đợi quá lâu một việc lẽ ra phải được hoàn thành từ hai mươi bảy năm trước.

"Con biết tên ông rồi." Tôi nói, khẽ, đủ cho mình nghe, hướng lời về phía cột bê tông lần đầu tiên trong đời, thay vì tránh nhìn thẳng vào đó như luật vẫn dặn. "Con sẽ không để tên ông bị quên thêm lần nào nữa. Con hứa."

Tôi không biết mình đang nói với ai, hay đang nói với chính mình, hay chỉ đơn giản là cần nói ra thành lời một điều đã âm ỉ trong lòng suốt hai tháng qua. Nhưng ngay khi câu nói vừa dứt, nhịp đèn góc Tây Bắc chậm lại một chút, chỉ một chút thôi, đủ để tôi nhận ra, như thể phía bên kia vừa nghe được, và đang chờ.

Tôi đứng thêm một lúc, không dám lại gần hơn, chỉ để cho khoảnh khắc đó lắng xuống trong lòng mình. Rồi tôi quay lưng, bước về phía thang máy, lần này đi lên bằng thang máy vì chân đã bắt đầu mỏi sau một ngày dài.

Trong thang máy, điện thoại tôi rung lên, sáng màn hình giữa không gian tối. Tên hiện lên: Tạ Văn Lộc.

Tôi đứng sững một giây, tim đập dồn dập hơn cả lúc nãy. Có lẽ ông quên dặn thêm điều gì, hoặc đổi ý về giờ giấc, hoặc chỉ đơn giản muốn hỏi lại cho chắc trước khi ngủ. Tôi không biết, và trong khoảnh khắc màn hình vẫn sáng, vẫn rung, tôi chợt nhận ra mình đang đứng đúng ở ranh giới giữa mọi thứ đã qua và mọi thứ sắp tới, giữa hai mươi bảy năm im lặng và bất cứ điều gì tôi sắp chọn làm với nó.

Cửa thang máy mở ra ở tầng bảy. Tôi bước ra hành lang, đứng lại trước cửa căn 704, hít một hơi thật sâu, rồi đưa điện thoại lên tai.

"Alô." Tôi nói.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

← Trước