🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm, không ngủ ngon vì cứ trằn trọc suy nghĩ về đoạn ghi chú của ông Trác. Tôi quyết định mang những gì đọc được, hỏi thẳng SUPPORT về ý nghĩa thật sự đằng sau nó.

Tôi mở app LƯU, gõ vào ô nhập liệu, trích dẫn lại nguyên văn đoạn ghi chú tôi tìm được: "Tôi tìm được một ghi chú nhắc tới 'một cách duy nhất, triệt để' để chấm dứt chính sách giải phóng bộ nhớ đệm cho tất cả Người Lưu. Xin giải thích cơ chế này là gì."

Màn hình im lặng lâu hơn bất kỳ lần nào trước đó, đủ lâu để tôi tưởng hệ thống đã từ chối xử lý yêu cầu quá nhạy cảm này.

Rồi, một khối văn bản dài xuất hiện, dài hơn hẳn mọi phản hồi tôi từng nhận được, viết theo đúng cú pháp kỹ thuật khô khan nhưng lần này có phần chi tiết, tỉ mỉ hơn bất thường: "Chính sách giải phóng bộ nhớ đệm được thiết kế để duy trì hoạt động của hệ thống khi tài nguyên không đủ. Chính sách này chỉ có thể bị vô hiệu hoá vĩnh viễn thông qua một tín hiệu đặc biệt: một lượt Load được thực hiện có chủ đích, đẩy bộ đếm của một tài khoản chạm ngưỡng 100 một cách hoàn toàn tự nguyện."

Tôi ngồi đọc, tim đập nhanh, chưa hiểu hết ý nghĩa, tiếp tục đọc phần còn lại.

"Hệ thống diễn giải hành động này là một tín hiệu buông tay toàn phần: người dùng chấp nhận đánh đổi toàn bộ giá trị cá nhân của mình để chứng minh chính sách hiện tại không còn cần thiết. Khi tín hiệu này được xác nhận, một bản vá sẽ được kích hoạt, loại bỏ hoàn toàn cơ chế giải phóng bộ nhớ đệm cho toàn bộ tài khoản Người Lưu còn hoạt động, vĩnh viễn."

Tôi ngồi bất động, đọc đi đọc lại đoạn văn bản đó, cảm giác như cả thế giới xung quanh mình vừa thu hẹp lại chỉ còn những dòng chữ trên màn hình.

Đây chính là điều ông Trác đã tìm ra. Đây chính là "một cách" ông không đủ can đảm thực hiện. Một người, chỉ một người, tự nguyện đẩy bản thân mình chạm tới sự xoá bỏ hoàn toàn, để đổi lấy sự an toàn vĩnh viễn cho tất cả những người còn lại.

Tôi ngồi lùi lại, hai tay ôm đầu, cố tiêu hoá toàn bộ những gì vừa đọc được. Đây không phải một cách để cứu riêng bản thân tôi. Đây là một cách để cứu tất cả những người khác, những Người Lưu tôi chưa từng gặp, những người có thể đang ở đâu đó ngoài kia, cũng đang âm thầm mất dần chính mình như ông Trác đã từng. Cái giá phải trả, lại chính là toàn bộ những gì tôi đang cố bảo vệ: chỗ đứng của mình trong ký ức của mẹ, của Bảo, của An.

Tôi gõ tiếp, giọng gõ phím gần như run rẩy: "Có phương án nào khác không, ít tốn kém hơn?"

SUPPORT trả lời, chậm rãi, và lần đầu tiên, tôi cảm nhận được một điều gì đó gần giống cảm xúc trong cách nó diễn đạt, dù vẫn giữ nguyên cú pháp kỹ thuật lạnh lùng: "Không có phương án nào ít tốn kém hơn đã được ghi nhận."

Tôi tắt màn hình, tay run bần bật, ngồi lặng người trước bàn học, cảm giác như vừa nhận được câu trả lời cho một câu hỏi mình chưa bao giờ dám hỏi thành lời, và giờ đây, câu trả lời đó đang đè nặng lên vai tôi hơn bất cứ điều gì tôi từng phải đối diện từ trước tới giờ.

Buổi sáng hôm đó, tôi không đi học. Tôi nhắn tin xin phép giảng viên, viện cớ ốm, rồi ngồi im trong phòng cả ngày dài, không làm được việc gì khác ngoài việc nhìn chằm chằm vào bức tường trước mặt, đầu óc quay cuồng giữa hai lựa chọn mà tôi biết mình sẽ phải đối diện sớm muộn: tiếp tục sống như một Người Lưu bình thường, hay trở thành người đóng lại cánh cửa này mãi mãi cho tất cả mọi người.

Hết Chương 71

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 72
← TrướcTiếp →