🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trời đổ mưa ngâu từ đầu giờ chiều, những hạt mưa nhỏ, lất phất, không ồn ào như mưa rào đầu hè mà Duy còn

nhớ rõ từ buổi chiều cậu lần đầu thấy chữ hiện trên tường. Mưa ngâu rơi đều, nhẹ nhàng, thấm dần vào mọi

thứ mà không cần vội vã, đúng kiểu mưa cuối mùa vẫn thường có ở Hà Nội vào những ngày này.

Duy và Vy tới quán đúng hẹn, thấy bà Ngà đã dọn xong hàng, không còn khách nào khác, chỉ còn ba cái ghế

được xếp sẵn quanh một chiếc bàn trong cùng, gần sát mảng tường. Trên bàn, một ấm trà mới pha, khói bốc

lên nghi ngút, đặc biệt hơn hẳn những ấm trà thường ngày, một loại trà bà Ngà hiếm khi mang ra dùng.

Ngoài trời, mưa ngâu vẫn rơi lất phất, gõ nhẹ lên tấm bạt xanh, tạo thành một thứ âm thanh đều đặn, dịu

dàng, khác hẳn tiếng mưa rào ồn ào của những ngày đầu hè. Duy dựng chiếc ô ướt ở góc cửa, phủi vài giọt

nước còn đọng trên vai áo, cảm nhận rõ sự thay đổi trong không khí, một điều gì đó nghiêm túc hơn hẳn mọi

buổi chiều bình thường khác ở đây.

"Ngồi đây đi hai đứa," bà Ngà nói, chỉ tay vào hai chiếc ghế còn trống, giọng vẫn điềm đạm như mọi khi

nhưng có một sự trang trọng nhẹ nhàng khác thường.

Duy và Vy ngồi xuống, nhìn nhau, cảm nhận được sự nghiêm túc trong không khí, khác hẳn buổi chiều vui vẻ

hôm trước. Bà Ngà rót trà ra ba chén nhỏ, đẩy về phía mỗi người một chén, rồi ngồi xuống chiếc ghế còn

lại, đối diện với cả hai.

Bà không vội vào chuyện ngay, chỉ nhấp một ngụm trà, nhìn ra ngoài mưa một lúc, để khoảng lặng đó tự

nhiên trôi qua trước khi bà lên tiếng.

"Bà giữ quán này bốn mươi mốt mùa rồi," bà Ngà bắt đầu, giọng chậm rãi, "từ năm bà mười bảy tuổi tới giờ.

Mỗi năm, bà tự tay mài mực, tự tay pha trà, tự tay đón khách. Bà chưa từng nghĩ tới việc sẽ có một ngày

mình không đủ sức làm việc đó nữa, cho tới mùa hè này."

Duy và Vy im lặng lắng nghe, không ai chen ngang.

"Bà không biết còn bao nhiêu mùa nữa mình có thể tự làm hết mọi việc," bà nói tiếp, "và bà nghĩ, có lẽ

đã tới lúc bà cần hỏi một câu mà suốt bốn mươi mốt năm qua bà chưa từng hỏi ai."

Bà dừng lại, nhìn thẳng vào Duy, rồi sang Vy, ánh mắt điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự chờ đợi thật lòng.

"Có ai trong hai đứa muốn học cách mài mực không? Học luật của quán, học cách giữ cho mùa thi nào cũng

có một chỗ để người ta nói ra điều họ chưa từng nói?"

Không ai đáp lại ngay. Chỉ có tiếng mưa rơi đều trên mái bạt lấp đầy khoảng lặng sau câu hỏi đó. Duy nhìn

Vy, Vy nhìn Duy, cả hai đều bất ngờ, chưa ai kịp chuẩn bị một câu trả lời.

"Bà không cần trả lời ngay," bà Ngà nói thêm, giọng nhẹ nhàng hơn, như để giảm bớt áp lực cho cả hai,

"đây không phải một quyết định nên vội vàng. Bà chỉ muốn hai đứa biết, câu hỏi này đang tồn tại, và nó

cần một câu trả lời, dù sớm hay muộn."

"Cô không hỏi con thi trường gì. Cô hỏi con ngồi được bao lâu," bà nói thêm, nhắc lại đúng câu bà từng

hỏi Duy ngày đầu tiên cậu bước vào quán, nhưng lần này, câu nói mang một ý nghĩa khác hẳn, không còn là

một câu hỏi về việc ngồi uống nước, mà là một câu hỏi về việc gắn bó lâu dài với chính nơi này.

Duy nghe câu nói đó, nhớ lại buổi chiều đầu tiên cậu rẽ nhầm vào ngõ Văn Chương, một Duy hoàn toàn khác

với Duy đang ngồi đây lúc này. Cậu nhìn quanh quán, nhìn những cái ghế nhựa cũ, nhìn nghiên mực nơi góc

quầy, nhìn mảng tường với vô số lớp chữ chồng chất, tất cả những gì đã trở nên quen thuộc với cậu suốt

gần bốn tháng qua.

Bà không nói thêm gì nữa, không thúc giục, không gợi ý nghiêng về phía nào, đúng như luật bà đã tự đặt

cho chính mình suốt bốn mươi mốt năm qua: không can thiệp, kể cả với câu hỏi của chính bà.

Trên mảng tường trong cùng, dưới ánh sáng xám nhạt của buổi chiều mưa, một dòng chữ mới hiện lên, có lẽ

vừa được viết bởi một vị khách nào đó ghé qua ngay trong buổi chiều hôm nay, trước khi mưa đổ xuống.

"Mùa sau, nếu quán còn mở, tôi sẽ quay lại đọc câu trả lời. Nếu không, ít nhất tôi đã dám viết."

Không ký tên, chỉ ghi mùa thi năm 2026.

Duy đọc dòng chữ đó, rồi nhìn bà Ngà, rồi nhìn Vy, cảm thấy có một sợi dây vô hình nào đó đang nối tất cả

những gì đang xảy ra trong quán nhỏ này lại với nhau: câu hỏi của bà, dòng chữ trên tường, cơn mưa ngâu

đang rơi đều bên ngoài, và cả hai người bạn đang ngồi cạnh nhau, mỗi người mang trong lòng một câu trả

lời riêng chưa kịp thành hình.

Không ai vội lên tiếng. Ba người ngồi quanh chiếc bàn gỗ, tách trà bốc hơi nhẹ trước mặt mỗi người, mưa

ngâu vẫn rơi đều trên mái bạt xanh, thấm ướt dần con ngõ nhỏ bên ngoài. Duy nhìn xuống chén trà của mình,

rồi nhìn lên mảng tường với những dòng chữ chồng chất qua bao mùa, và trong khoảnh khắc đó, cậu chưa biết

mình sẽ trả lời thế nào, chỉ biết rằng câu hỏi ấy, giờ đây, đã trở thành một phần của chính cậu, không

thể gạt sang một bên như những điều vụn vặt khác của mùa hè này.

Hết Chương 45

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

← Trước