🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Để kiểm tra Lành, cụ Thủ Từ bày một buổi thử thách: bắc liền ba giá cao trong một đêm, vá ba mắt lưới ở ba ngọn đèn xa trong thung lũng vừa chập chờn.

Bà Sâm phản đối kịch liệt. "Ba giá cao một đêm? Cụ muốn giết nó à? Ngay cả đồng trắng cũng không nên làm thế!"

"Nó là đồng trắng," cụ Thủ Từ cắt ngang. "Đây chính là việc nó sinh ra để làm. Nếu nó không gánh nổi ba giá, thì nó vô dụng với cái lưới này. Cứ để nó thử."

Lành, vì muốn chứng tỏ mình, vì cái khoái cảm bắc giá đang lớn dần trong cậu, đã đồng ý, bất chấp ánh mắt van nài của Đào. Cậu tự nhủ mình đã đủ vững, đủ hiểu bản thân, nhưng sâu trong lòng, có một phần nhỏ đang tò mò, gần như háo hức, muốn biết giới hạn thật sự của mình nằm ở đâu.

Đêm ấy, Đào đàn, Lành bắc giá. Giá thứ nhất, Chầu Bà, vá ngọn đèn thứ nhất, trôi chảy. Giá thứ hai, Quan Lớn, vá ngọn đèn thứ hai, vẫn ổn, dù khi xả giá Lành đã thấy choáng váng, và cái khoảng trống "không biết mình là ai" kéo dài đến mức Đào phải hát mãi mới kéo cậu về.

"Anh nghỉ đi," Đào van, tay siết chặt cần đàn đến trắng bệch. "Hai giá là đủ rồi. Ngọn thứ ba để mai."

"Cụ Thủ Từ bảo ba giá." Lành lắc đầu, mắt đã lờ đờ. "Tôi làm được. Đàn đi."

Đào cắn môi, đàn tiếp, tay run lên vì lo lắng nhưng vẫn cố giữ nhịp cho đều. Lành bắc giá thứ ba, lần này là một Quan Lớn khác, mạnh hơn. Cậu mở cửa, vị Quan giáng. Nhưng người cậu đã quá mỏi, bức tường ranh giới cậu dựng đã rạn, và khi Quan Lớn vào, ngài tràn rộng hơn mức cậu định, lấn sâu hơn, chiếm nhiều hơn.

Giá vá xong ngọn đèn thứ ba. Nhưng khi Đào hát xả giá, Lành không về.

Cậu đứng đó, trong dáng Quan Lớn, mắt trống rỗng. Đào hát nửa bài Giá Hồi, cậu không động đậy. Cô hát đến nửa sau, hát từ tấm lòng, cậu khẽ run, nhưng vẫn không về. Lần này cậu lậm sâu hơn mọi lần trước.

"Lành! Về với em!" Đào gào, nước mắt giàn giụa, hát đến khản cả giọng, tiếng đàn nguyệt run rẩy theo từng nhịp thở hổn hển của cô.

Đêm mỗi lúc một sâu hơn, gió lùa qua thung lũng mang theo hơi lạnh cắt da, chín mươi chín ngọn đèn quanh đó vẫn cháy đều, dửng dưng, như thể không hề hay biết một sinh mạng đang treo lơ lửng giữa còn và mất ngay dưới ánh sáng của chúng. Tiếng đàn của Đào vang lên giữa cái tĩnh lặng ấy, đơn độc, khản đặc, nhưng không ngừng lại một khắc nào.

Phải đến gần sáng, sau khi Đào hát đến kiệt sức, gục cả xuống đàn, thì Lành mới từ từ tỉnh, Quan Lớn mới chịu lui. Cậu sụp xuống, và khi mở mắt, cậu nhìn Đào, người con gái đang ôm cậu khóc, bằng một ánh mắt xa lạ.

"Cô... cô là ai?" cậu hỏi.

Tim Đào như ngừng đập. Cậu đã quên cô. Lần đầu tiên, Lành quên mất Đào là ai.

Cô ngồi sững, không dám tin vào tai mình, rồi run rẩy lật cuốn sổ ra, tìm đến dòng đầu tiên, đọc to lên với giọng nghẹn ngào: "Anh có một người tên Đào, hát gọi anh về. Anh nhớ chưa, Lành? Anh có nhớ tôi không?"

Lành nhìn cô, nhìn cuốn sổ, rồi nhìn quanh gian điện trống trải, gương mặt vẫn còn ngơ ngác như một đứa trẻ lạc đường. Đào đọc đi đọc lại dòng chữ ấy không biết bao nhiêu lần, giọng cô mỗi lúc một tha thiết hơn, cho đến khi một tia sáng nhận biết lóe lên trong đôi mắt cậu.

"Đào," cậu thì thào, như vừa chạm được vào một cái tên quen thuộc sau một quãng đường dài lạc lối. "Đào... tôi nhớ ra rồi. Tôi xin lỗi."

Cô ôm chầm lấy cậu, khóc nức nở, không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa. Cả hai ngồi ôm nhau giữa gian điện trống, ánh đèn chín mươi chín ngọn ngoài kia vẫn cháy đều, chẳng hề hay biết về cơn địa chấn nhỏ vừa xảy ra giữa hai con người bé nhỏ này. Ngoài cửa điện, trời đã bắt đầu hửng sáng, một vệt hồng nhạt loang trên đỉnh núi xa, báo hiệu một ngày mới đang tới, dửng dưng như thể đêm qua chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →