🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đầu tiên ở Phủ Cả, bà Sâm lặng lẽ tìm đến chỗ nghỉ của Lành và Đào.

Bà mang theo một ấm nước vối nóng, ngồi xuống bên hai đứa, rồi nói thật khẽ, như sợ vách có tai: "Cháu phải hết sức cẩn thận. Cái việc cháu là đồng trắng, đáng lẽ cháu nên giấu kín mới phải."

"Vì sao ạ?" Lành ngạc nhiên. "Cháu cứ tưởng đồng trắng là quý giá lắm."

"Quý quá thì hóa họa, con ạ." Bà Sâm thở dài não nề. "Cháu có biết vì sao đồng trắng lại hiếm hoi đến thế không? Là vì hầu hết đồng trắng đều chết trẻ. Lòng các cháu trống không, bắc giá nào cũng được, nên người ta cứ bắt các cháu bắc, bắc mãi, bắc đến khi mất sạch cả mình mới thôi. Đồng trắng là con dao bén nhất, nên người ta dùng nó nhiều nhất, và nó cũng cùn đi nhanh nhất."

Đào tái mặt đi. "Vậy là Hội Đồng định bắt anh ấy bắc giá liên tục sao?"

Bà Sâm im lặng một hồi lâu, rồi khẽ gật đầu. "Còn tệ hơn thế nữa kia. Nhưng giờ ta chưa thể nói ra được. Ta chỉ dặn cháu mấy điều này thôi." Bà nắm lấy bàn tay Lành. "Thứ nhất: cứ học bắc giá cho thật giỏi, nhưng càng bắc ít càng tốt. Đừng để cụ Thủ Từ biến cháu thành một cái máy vá lưới. Thứ hai: cuốn sổ cái của Phủ Cả được cất trong một cái hầm ngay dưới chính điện. Trong đó chép cả những sự thật mà Hội Đồng sẽ không bao giờ kể hết cho cháu nghe đâu. Nếu cháu muốn biết toàn bộ, cháu phải tự mình đi tìm lấy. Thứ ba..."

Bà ngừng lại, đưa mắt nhìn Đào, rồi nhìn cây đàn nguyệt đặt bên cạnh cô. "Cô bé này biết hát 'Giá Hồi', có phải không?"

Đào giật mình. "Bà... bà cũng biết bài ấy ạ?"

"Phủ Cả chính là nơi đã sinh ra bài ấy." Bà Sâm nhìn cô chăm chú. "Giá Hồi vốn là bí pháp riêng của các cung văn Phủ Cả, để gọi đồng trở về từ chỗ lậm sâu. Nó thất truyền đã mấy chục năm nay rồi, kể từ khi người cung văn cuối cùng biết trọn cả bài rời khỏi nơi này. Cháu học được nó ở đâu vậy?"

"Thầy cháu dạy ạ," Đào nói khẽ. "Một ông thầy đồng già, ở một cái phủ tận miền ngược. Phủ ấy cháy rụi rồi, thầy cháu cũng không còn nữa."

Bà Sâm lặng người đi. Đôi mắt già nua của bà bỗng rưng rưng. "Miền ngược... một ông thầy đồng già... lại biết trọn cả Giá Hồi..." Bà thì thầm, như đang nói với chính mình. "Cháu ơi, cái người đã dạy cháu, ta nghĩ ta biết ông ấy là ai rồi. Ông ấy từng là cung văn số một của cả Phủ Cả này. Ông ấy rời đi năm mươi năm về trước, cùng với một biến cố lớn. Đúng vào cái năm cụ Thủ Từ và Ông Vọng chia đôi con đường."

Lành và Đào nhìn nhau, sửng sốt. Những sợi dây tưởng chừng rời rạc, Đào, người thầy đã khuất, bài Giá Hồi, Ông Vọng, bà Cốt, Phủ Cả, hóa ra đều buộc chung về một mối, từ năm mươi năm trước. Một biến cố mà cho đến giờ vẫn chưa một ai chịu kể ra cho cậu nghe.

"Bà kể cho chúng cháu nghe được không ạ?" Lành hỏi, giọng khẩn khoản. "Chuyện gì đã xảy ra năm ấy?"

Bà Sâm nhìn ra khung cửa, nơi ánh trăng đang rọi xuống thung lũng chín mươi chín ngọn đèn, im lặng một lúc lâu trước khi lắc đầu. "Chưa phải lúc, cháu ạ. Có những chuyện, kể ra không đúng lúc còn tệ hơn không kể. Ta hứa, khi nào cháu đủ vững, ta sẽ kể hết. Giờ cháu cứ nghỉ ngơi đã, ngày mai còn nhiều việc phải học."

Bà đứng dậy, thu dọn ấm nước vối đã cạn, rồi dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn hai đứa trẻ một lần nữa, ánh mắt đầy trăn trở. "Dù thế nào, ta cũng mừng vì cháu có con bé này bên cạnh. Một đồng trắng mà có được một người-giữ-tâm thật lòng đi cùng, đó là điều hiếm có lắm. Đừng để mất nhau, nghe chưa, hai đứa."

Bà bước ra, khép cửa lại nhẹ nhàng, để lại Lành và Đào trong gian phòng nhỏ, ánh đèn dầu leo lét soi lên hai gương mặt còn đang ngổn ngang bao câu hỏi chưa lời đáp, và ngoài kia, chín mươi chín ngọn đèn vẫn cháy đều trong đêm, lặng lẽ canh giữ những bí mật của mình.

Hết Chương 35

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 36
← TrướcTiếp →