Khi Lành tan dần, cái giá hiện ra rõ ràng trước mắt mọi người, và trước mắt Đào.
Từng mảnh ký ức, từng nét tính cách của Lành, tan vào lửa. Cậu quên, không phải vì giá lấy đi nữa, mà vì cậu đang tự cho đi. Cậu quên bến Hạ Vọng. Quên bà Cốt. Quên hành trình. Và cuối cùng, cậu bắt đầu quên cả Đào.
Đôi mắt cậu, vốn luôn ánh lên một tia kiên định dù mệt mỏi đến đâu, giờ mờ dần, trống rỗng dần, như một ngọn đèn dầu đang cạn dầu, ánh sáng cứ lụi đi từng chút một mà không ai có thể cứu vãn. Thân thể cậu, vốn đã hao gầy sau cả một hành trình dài, giờ càng lúc càng trở nên trong suốt, mờ ảo như một cái bóng dưới ánh trăng.
"Cô là ai?" cậu hỏi, giữa lúc tan, đôi mắt mờ dần. "Tôi... tôi đang làm gì? Sao tôi đau thế này? Cô hát gì mà buồn thế?"
Đào nghẹn lại, suýt ngừng hát. Đây là điều cô sợ nhất: nhìn cậu quên cô, ngay trước mặt cô, mà lần này cô không được kéo cậu về, cô phải hát tiễn cậu đi.
Từng câu hỏi ngây thơ, lạc lõng của cậu như từng nhát dao cứa vào lòng cô, nhưng cô vẫn phải giữ cho tiếng đàn không đứt quãng, phải giữ cho giọng hát không vỡ ra thành tiếng nấc, vì cô biết chỉ cần cô dừng lại một khắc, mọi thứ có thể sụp đổ.
"Em là Đào," cô đáp qua nước mắt, vẫn hát. "Người-giữ-tâm của anh. Anh đừng sợ. Anh đang làm điều đẹp nhất đời anh, anh đang cứu cả nước, cứu một đứa bé đã cháy mấy nghìn năm. Anh đang tan vào lửa của muôn dân, để không ai phải cháy một mình nữa. Em ở đây. Em hát tiễn anh. Anh không cô độc đâu."
Lành, chỉ còn một mảnh nhỏ, nhìn cô, và dù không nhớ tên cô, không nhớ cậu là ai, cậu cảm được một thứ sót lại: tình. Cái mảnh cuối cùng, sâu nhất, không chịu tan. "Tôi... tôi không nhớ cô," cậu thì thào. "Nhưng tôi thương cô. Cái đó... cái đó không mất."
Và đó là khoảnh khắc Đào hiểu ra một điều, một điều thay đổi tất cả.
Cô là người-giữ-tâm. Cả đời cô hát để gọi người về từ chỗ tan biến. Nửa sau Giá Hồi, bài gọi về, chỉ hát được khi cô thương đủ nhiều. Và ngay lúc này, nhìn Lành tan ra mà vẫn giữ được tình thương cho cô, cô nhận ra: cô không nhất thiết phải hát tiễn. Cô có thể hát gọi về. Cô có thể không để cậu tan hết.
Ý nghĩ ấy vụt lóe lên trong đầu cô như một tia chớp giữa đêm tối, mang theo cả hy vọng lẫn hoảng loạn, vì cô hiểu ngay rằng nếu ý nghĩ ấy đúng, thì mọi thứ cô đã chuẩn bị, mọi thứ Lành đã hy sinh, đều có thể phải viết lại từ đầu, ngay tại khoảnh khắc mong manh này.
Xung quanh, đám đông đứng chôn chân tại chỗ, mọi ánh mắt đều dán chặt vào cảnh tượng người con trai đang tan dần thành ánh sáng, không ai dám thở mạnh, như thể một hơi thở lạc nhịp cũng đủ làm thay đổi kết cục của cả một đất nước.
Nhưng nếu cô gọi cậu về, thì cái neo không thành, lưới không khóa, con mắt mở. Cứu cậu, hay cứu cả nước?
Tay Đào run trên dây đàn. Bài hát của cô lạc nhịp. Vì cô vừa nhận ra: điểm rẽ không chỉ ở Lành. Nó ở cả cô.
Sau lưng cô, tiếng con mắt gầm gừ dưới đáy sông vẫn không ngớt, lẫy mới vẫn đang siết dần từng vòng, nhưng dường như chậm lại một nhịp, như thể chính nó cũng cảm nhận được sự dao động trong tiếng hát của người-giữ-tâm. Đào liếc nhìn về phía Thủy Tinh đang gồng mình trên trời, về phía hàng nghìn ngọn lửa nhỏ đang cháy khắp bến sông, về phía những gương mặt đang nín thở chờ đợi, và cô hiểu, dù chỉ một khoảnh khắc chậm trễ cũng có thể khiến tất cả những gì họ vừa giành được sụp đổ.
Cô nhìn xuống Lành, mảnh sáng cuối cùng còn sót lại của cậu run rẩy trong lòng bàn tay cô như một ngọn nến sắp tắt trước gió, và cô chợt nhớ lại từng khoảnh khắc họ đã đi qua cùng nhau, từ cái đêm cậu vớt cô lên từ dòng nước lạnh, đến những ngày dài rong ruổi bốn miền, đến cả những lần cô tưởng đã mất cậu mãi mãi mà vẫn tìm được cách hát cậu trở về. Chưa bao giờ cô đối diện với một lựa chọn nặng nề đến thế, nơi mỗi con đường đều mang một cái giá không ai có thể trả thay cô.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 169 →