🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đứng trên miệng con mắt, trước khi làm cái neo, Lành nghe ông trời cũ nói với cậu lần cuối, không còn gầm thét, mà bằng một giọng mệt mỏi, gần như van nài.

"Thằng giữ đèn. Trước khi ngươi nhốt ta lại lần nữa, hãy nghe ta." Cột sáng vàng trên trời dịu xuống. "Ta không phải quái vật. Ta là cái có trước, trước cái chết, trước nỗi đau chia ly. Ta chỉ muốn cho thế gian một món quà: không ai phải mất ai. Mẹ ngươi, ta giữ. Người con bé cung văn thương, ta giữ. Mọi người từng chết, ta giữ hết, trong ánh sáng của ta. Ngươi nhốt ta, là ngươi chọn cái chết, chọn chia ly, chọn quên. Vì sao? Vì sao loài người các ngươi cứ khăng khăng phải chết?"

Giọng nói ấy không còn mang cái uy lực áp đảo như trước, mà trầm xuống, chậm rãi, mang một âm sắc cổ xưa đến mức nghe như phát ra không phải từ trên trời, mà từ một nơi sâu thẳm bên dưới đáy sông, nơi đã ngâm mình trong bóng tối suốt mấy nghìn năm.

Lành lặng đi. Vì câu hỏi ấy chạm đúng vết thương cậu mang cả đời, mẹ cậu, người cậu tự tay tiễn năm mười tuổi.

Ký ức ùa về, rõ đến từng chi tiết nhỏ nhất, bàn tay gầy guộc của mẹ nắm lấy tay cậu lần cuối, hơi thở yếu dần trong căn nhà tranh dột nát, và cái đêm cậu ngồi một mình bên bờ sông, không dám khóc thành tiếng vì sợ đánh thức đứa em còn ngủ say. Nỗi đau ấy, tưởng đã lành sau bao năm, giờ lại nhói lên như vết cắt mới.

"Vì," cậu đáp, chậm rãi, "nếu không có cái chết, thì không có gì quý cả. Nếu mẹ tôi không đi, thì cái đêm mẹ bảo 'con giỏi lắm con của mẹ' đã không thiêng liêng đến thế. Nếu không bao giờ mất, người ta thôi không biết yêu. Ông cho thế gian sự sống bất tận, nhưng ông lấy đi cái làm cho sự sống có nghĩa. Ánh sáng không tắt của ông không phải món quà. Nó là một nhà tù không có cửa, đẹp đẽ, ấm áp, và rỗng tuếch."

Ông trời cũ im lặng hồi lâu. "Ngươi nói như các Mẫu năm xưa. Họ cũng bảo ta thế, trước khi dìm ta." Giọng nó chùng xuống, và lần đầu, Lành nghe trong đó một nỗi cô đơn cổ xưa. "Ngươi có biết ta cô độc thế nào không, mấy nghìn năm dưới đáy sông? Một mình, trong tối, nghe loài người quên ta dần. Ta chỉ muốn được chiếu sáng lần nữa. Được không cô độc nữa."

Cột sáng vàng trên trời run rẩy nhẹ, như thể chính nó cũng đang cố kìm nén một cảm xúc quá lớn để chứa đựng trong một hình hài không còn nguyên vẹn sau ngần ấy thời gian bị giam cầm.

Đào đứng phía sau, lặng lẽ lắng nghe cuộc đối thoại kỳ lạ giữa người và thần ấy, và trong lòng cô chợt dâng lên một nỗi thương cảm khó tả dành cho cái sinh thể khổng lồ, cô độc, đã bị chôn vùi dưới đáy sông suốt mấy nghìn năm chỉ vì bản chất của chính nó.

Cô nghĩ đến chính mình, đến những đêm cô ngồi một mình bên bến sông chờ Lành trở về, đến cảm giác trống rỗng khi không ai bên cạnh để chia sẻ. Nếu nỗi cô độc của một con người bình thường đã nặng nề đến thế, cô không dám tưởng tượng nỗi cô độc của một vị thần bị chôn vùi dưới đáy sông suốt mấy nghìn năm sẽ lớn đến nhường nào.

Và trong khoảnh khắc ấy, Lành hiểu ông trời cũ, không phải như một kẻ thù, mà như một tấm gương. "Tôi hiểu," cậu nói khẽ. "Ông cô độc, nên ông muốn giữ tất cả lại bên mình, mãi mãi. Giống Ông Vọng. Giống cách cũ của các Mẫu, một bấc cháy cô độc. Tất cả các người đều sợ cô độc, nên các người chọn giữ chặt, hoặc xóa bỏ. Nhưng có một cách khác. Để tôi cho ông thấy."

Cột sáng vàng trên trời không đáp, chỉ khẽ rung lên, như một hơi thở dài của một sinh thể đã quá mệt mỏi sau mấy nghìn năm giằng co giữa khát khao được yêu thương và nỗi sợ hãi bị bỏ rơi lần nữa. Gió trên mặt sông lặng hẳn xuống trong khoảnh khắc ấy, như thể cả trời đất cũng đang chờ xem thằng bé giữ đèn sẽ làm gì tiếp theo, để chứng minh cho một vị thần cô độc thấy rằng còn một con đường khác ngoài việc giữ chặt hoặc xóa bỏ.

Hết Chương 165

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 166
← TrướcTiếp →