🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đúng lúc ấy, con mắt dưới đáy sông Cái bắt đầu mở hẳn, và ông trời cũ trỗi dậy.

Từ đáy sông, quầng vàng đục bùng lên thành một cột sáng khổng lồ, xuyên thẳng lên trời, xé toang bầu trời tối. Và rồi, lần đầu sau mấy nghìn năm, ông trời cũ, Vầng Dương Cũ, hiện ra: một vầng sáng vàng khổng lồ, không phải mặt trời ấm áp, mà một con mắt rực cháy lơ lửng trên bầu trời Hạ Vọng, không bao giờ chớp, không bao giờ tắt.

Cả bầu trời như bị xé toạc thành hai nửa, một bên vẫn còn sót lại chút bóng tối cuối cùng đang bị đẩy lùi, một bên là thứ ánh sáng vàng chói lọi, tàn nhẫn, không hề có chút hơi ấm nào của mặt trời thật. Nhìn thẳng vào nó, Lành cảm thấy như có hàng nghìn mũi kim đâm vào mắt mình, buộc cậu phải quay đi, nhưng ngay cả khi nhắm mắt, thứ ánh sáng ấy vẫn xuyên qua mí mắt, không chỗ nào trốn được.

Ánh sáng của nó trùm khắp. Và ngay lập tức, đêm biến mất. Không chỉ ở Hạ Vọng, cậu cảm được, qua mạng lưới lửa, rằng khắp đất nước, đêm đang tan, ngày đang kéo dài bất tận. Cây cối ngừng lay. Gió ngừng thổi. Thời gian như đông cứng dưới ánh sáng vĩnh viễn.

Đào đứng cạnh Lành, tay bấu chặt vào cánh tay cậu, giọng run run: "Anh, sao lại thế này, mình chưa kịp làm gì cả." Lành không trả lời được ngay, cổ họng cậu nghẹn lại trước cảnh tượng vượt quá sức tưởng tượng, dù cậu đã chuẩn bị tinh thần suốt cả hành trình dài.

"Cuối cùng," giọng ông trời cũ vang khắp trời đất, ồm ồm mà giờ đầy uy quyền của một vị thần vừa thoát xiềng. "Sau mấy nghìn năm, ta lại được chiếu sáng. Không còn đêm. Không còn nghỉ. Không còn chết. Đây là món quà của ta cho thế gian, sự sống bất tận."

Nhưng cái "món quà" ấy hiện ra ngay tức khắc với mặt thật của nó. Dưới ánh sáng không tắt, những người vừa ngã xuống trong trận chiến, đồng-dại lẫn dân thường, không chết hẳn. Họ ngồi dậy, mắt mở trừng trừng, nhưng không sống cũng không chết, kẹt giữa, đau đớn, không siêu thoát được. Vong khắp nơi không qua được sông, chất đống, gào khóc. Người sống không ngủ được, không nghỉ được, bắt đầu hóa dại dưới ánh sáng vĩnh cửu.

Khắp bến sông, tiếng gào thét hòa lẫn với tiếng khóc than tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn chưa từng có, và ngay cả những dân thường dũng cảm nhất cũng phải lùi lại trước cảnh tượng kinh hoàng của những con người kẹt giữa lằn ranh sống chết đang vật vã dưới chân họ.

Thằng Cò nắm chặt vạt áo Đào, mặt tái mét, lần đầu tiên trong đời chứng kiến cảnh tượng người chết không chịu nằm yên, không siêu thoát, không có cả cái quyền cơ bản nhất của một kiếp người là được kết thúc. Ngay cả những chiến binh dày dạn nhất trong đoàn dân binh cũng phải quay mặt đi, không dám nhìn lâu vào những gương mặt vật vã ấy.

"Đây là thiên đường của nó," Lành nói, kinh hãi, nhìn cảnh tượng. "Đây là cái Phản Đăng mơ ước. Không có cái chết, nhưng cũng không có nghỉ ngơi, không có siêu thoát, không có vòng luân hồi. Mọi người kẹt cứng giữa sống và chết, mãi mãi. Đây mới là địa ngục thật sự."

Ngay cả gã áo đen và đám đồng-dại Phản Đăng cũng khựng lại, kinh hoàng trước cái "tự do" mà chúng theo đuổi. Đây không phải sự nghỉ ngơi chúng mơ. Đây là một cơn ác mộng không hồi kết.

Một vài đồng-dại buông ngọn lửa xanh trong tay xuống đất, lùi lại từng bước, mắt mở to nhìn cảnh tượng những vong hồn vật vã dưới ánh sáng vĩnh cửu. Cả một đời họ theo Phản Đăng vì tin vào lời hứa không còn phải cháy, không còn phải chết, và giờ, đứng trước hình ảnh thật của thứ họ theo đuổi, một vài người trong số họ bắt đầu dao động, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa gã áo đen và cảnh hỗn loạn trước mặt.

Và giữa cảnh hỗn loạn ấy, Lành nắm chặt tay Đào, biết rằng thời gian để hoàn thành cái neo giờ không còn tính bằng ngày, mà bằng từng khoảnh khắc, trước khi cả đất nước này chìm vĩnh viễn vào thứ ánh sáng không bao giờ tắt kia.

Bà Sâm và cụ Thủ Từ đứng sững giữa sân đền, mắt ngước nhìn con mắt rực sáng trên bầu trời, gương mặt cả hai trắng bệch. Cả một đời giữ lửa để trấn áp thứ ánh sáng ấy, giờ họ mới thực sự hiểu hết quy mô của thứ mình từng canh giữ. Không ai trong Hội Đồng Đèn, dù cao niên đến đâu, từng chứng kiến ông trời cũ hiện hình trọn vẹn như lúc này.

Hết Chương 158

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 159
← TrướcTiếp →