🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành bắt đầu việc khó nhất trước trận cuối: nối toàn bộ mạng lưới lửa cả nước về Đèn Cái, để chuẩn bị cho cái neo.

Cậu ngồi giữa bến Hạ Vọng, ngọn Đèn Cái trước mặt, chiếc vảy vàng của Rùa Vàng trong tay. Quanh cậu, chín mươi chín ngọn đèn Phủ Cả và hàng trăm ngọn lửa dân. Đào ngồi bên, ôm đàn, sẵn sàng hát giữ cậu. Bà Sâm và Hội Đồng đứng quanh, hỗ trợ.

Ánh sáng từ chín mươi chín ngọn đèn cùng hàng trăm ngọn lửa nhỏ chiếu lên gương mặt Lành, khiến cậu trông như đang ngồi giữa một vầng hào quang kỳ lạ. Gió sông thổi nhẹ, mang theo mùi trầm hương từ Đền Đèn hòa lẫn mùi ẩm ướt của bùn đất ven bờ, tạo nên một thứ không khí vừa thiêng liêng vừa nặng nề, như trước một cuộc tế lễ lớn.

"Việc này chưa ai làm," Lành nói. "Anh phải nối tất cả lại, chín mươi chín ngọn Phủ Cả, hàng nghìn ngọn lửa dân khắp nước, và Đèn Cái, thành một mạng duy nhất, neo về chiếc vảy của Rùa Vàng. Khi mạng này thành, nó chính là chiếc lẫy mới. Và anh sẽ là cái neo nối nó với con mắt."

Cậu đặt chiếc vảy vàng lên ngọn Đèn Cái, rồi nhắm mắt, mở lòng, không phải để bắc giá, mà để làm cầu nối. Cậu cảm được, qua Đèn Cái, hàng nghìn sợi liên kết tỏa ra khắp đất nước, tới mỗi ngọn lửa cậu từng điểm, tới mỗi người từng gánh lửa. Cậu kéo chúng lại, dệt chúng vào nhau, quanh chiếc vảy vàng.

Từng sợi liên kết hiện lên trong tâm trí cậu như những sợi tơ mảnh, lấp lánh đủ màu, mỗi màu là một vùng đất, một nhóm người: sợi xanh biếc của dân chài cửa biển, sợi vàng nhạt của dân núi, sợi trắng bạc của dân đô thị. Cậu chưa từng thấy điều gì đẹp đến vậy, và cũng chưa từng thấy điều gì nặng nề đến vậy, vì mỗi sợi tơ ấy là một sinh mạng cậu phải giữ cho không đứt.

Đó là một công việc khủng khiếp với một người gần rỗng như cậu. Mỗi sợi liên kết kéo về là một phần sức tàn cậu phải bỏ ra. Đào hát không ngừng, giữ cậu. Mồ hôi đầm đìa, cậu dệt từng sợi, từng sợi, lửa của dân chài, dân núi, dân đô thị, của Khằm, của lão Mù, của ông Doanh, của bà cụ Bến Vạc, của hàng nghìn người vô danh.

Có lúc cậu tưởng mình không chịu nổi, tay run bần bật, máu mũi ứa ra nhỏ xuống vạt áo, nhưng tiếng đàn của Đào lại vang lên đúng lúc, kéo cậu về, giữ cậu tỉnh táo để tiếp tục. Cụ Thủ Từ đứng nhìn, gương mặt căng thẳng không giấu nổi, tay nắm chặt cây gậy trúc, như muốn nhảy vào đỡ lấy một phần gánh nặng nhưng biết mình không thể.

Cả bến sông im phăng phắc suốt nhiều giờ liền, ai nấy đều nín thở dõi theo gương mặt căng thẳng của Lành, chỉ có tiếng đàn của Đào và tiếng thở dốc của cậu vang lên đều đặn giữa cái tĩnh lặng nặng nề ấy, như một nhịp tim chung của cả đám đông đang chờ đợi.

Đến khi sợi cuối được dệt vào, chiếc vảy vàng bừng sáng, và một thứ thành hình: lẫy mới. Không phải một vật trong tay ai, mà một mạng lưới sống, dệt từ lửa của muôn dân, neo về chiếc vảy Rùa Vàng, sẵn sàng khóa con mắt.

"Xong rồi," Lành thở dốc, kiệt sức nhưng mắt sáng. "Lẫy mới đã thành. Giờ chỉ còn thiếu cái neo. Thiếu người nối nó với con mắt. Thiếu... anh."

Đào nắm tay cậu, không nói. Cô biết giây phút ấy đang đến gần.

Xa xa, phía chân trời, một quầng sáng nhợt nhạt bắt đầu ứng lên, không phải bình minh, mà là dấu hiệu con mắt dưới sông đang cựa mình, như thể cảm nhận được mạng lưới vừa hình thành và đang gấp rút chuẩn bị cho cuộc đối đầu cuối cùng.

Bà Sâm bước tới, đặt tay lên vai Lành, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Con nghỉ một chút đi. Việc dệt mạng lưới đã xong, phần còn lại, để sáng mai. Con cần giữ chút sức, dù chỉ là chút ít, cho việc lớn nhất." Lành gật đầu, dựa vào vai Đào, và trong tiếng đàn khe khẽ của cô, cậu thiếp đi giữa vòng tròn ánh sáng của cả một dân tộc đang canh giữ giấc ngủ cho mình.

Suốt đêm ấy, không một ngọn lửa nào trong hàng trăm ngọn lửa quanh bến sông chịu tắt, dù chỉ để nghỉ. Người này thức canh cho người kia ngủ, thay phiên nhau giữ cho mạng lưới không hở một chỗ nào, như thể chính họ cũng hiểu, đêm nay là đêm cuối cùng trước khi mọi thứ đổi thay vĩnh viễn.

Hết Chương 153

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 154
← TrướcTiếp →