🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tiếng chuông cửa vang lên lúc chín giờ sáng.

Lan đang ngồi với ly cà phê nguội trên tay, nhìn ra cái sân nhỏ mà mẹ vẫn trồng mấy chậu vạn thọ vàng rực. Mưa đêm qua làm đất còn ẩm, mùi đất ướt và hoa chen nhau bay vào qua khung cửa mở hé. Cô chưa tắm, chưa thay đồ, tóc vẫn búi lộn xộn từ tối hôm trước. Cô cũng chưa mở máy tính.

Tiếng chuông lần hai.

Lan đặt ly xuống bàn, kéo dài bước chân về phía cửa như người đang đi trên cát lún. Qua lỗ nhìn, cô thấy một bóng áo xanh navy quen thuộc. Tim cô làm một cú thắt nhỏ — cái thắt của người biết mình không còn lý do để trốn nữa.

Cô mở cửa.

Minh Khôi đứng đó, tay cầm một tập hồ sơ mỏng, tóc chải gọn nhưng có một sợi lệch xuống trán theo kiểu anh không bao giờ để ý. Anh mặc như đi làm — sơ mi gọn, quần tây sẫm — nhưng đôi mắt anh không có cái vẻ đi làm. Đôi mắt đó đang nhìn cô như đang đọc một câu hỏi mà anh chưa biết cách hỏi thẳng.

"Chào buổi sáng," anh nói. Giọng anh bình thường đến mức cô gần như tưởng mình đã nhầm. "Em có thể cho anh vào không?"

Lan dạt sang một bên.

Anh bước vào, cúi đầu né cái chùm phong linh treo ở cửa mà mẹ Lan đã treo ở đó suốt mười mấy năm. Phong linh khẽ rung, tiếng leng keng nhỏ vang lên rồi tắt. Anh đứng giữa phòng khách — không gian hẹp với cái tủ gỗ đỏ cũ, bàn thờ ông bà có bình hoa cúc vàng mới thay, và một cái quạt cây đang quay chậm — và anh trông lớn hơn không gian cho phép.

"Ngồi đi anh," Lan nói. Cô không biết phải làm gì với tay mình nên cô ôm lấy cánh tay mình.

Anh không ngồi ngay. Anh đặt tập hồ sơ lên bàn, nhìn quanh một lượt như đang cố ghi nhớ nơi này, rồi mới kéo ghế. Lan ngồi đối diện. Giữa họ là cái bàn gỗ thấp với cái khay nhựa có vệt trà loang và một tờ báo mẹ cô để đó từ hôm qua.

"Em có thể giải thích không?" anh hỏi. Không vòng vo, không dạo đầu. "Dự án còn hai tuần là xong."

Lan nhìn xuống vệt trà trên khay.

"Anh biết em cần thời gian—"

"Anh không hỏi chuyện đó." Giọng anh không lạnh, nhưng rõ ràng. "Anh hỏi tại sao. Em bỗng dưng xin nghỉ, không nghe máy, gửi email ba dòng rồi tắt. Anh hỏi tại sao."

Nắng buổi sáng chiếu xiên qua cửa sổ, vệt sáng nằm dài trên sàn gạch hoa cũ. Ở đâu đó ngoài ngõ, có người đang đẩy xe bán bánh mì, tiếng rao vọng vào — bánh mì nóng giòn đây — rồi xa dần. Lan nghe tiếng quạt cây và tiếng thở của chính mình.

"Anh," cô bắt đầu, "anh không cần phải—"

"Hay em thấy gì tối hôm qua khiến em không muốn làm việc với anh nữa?"

Câu hỏi rơi xuống giữa phòng như viên đá ném xuống nước yên. Lan ngước nhìn anh. Anh đang nhìn cô, thẳng vào mắt, không né.

Cô im lặng.

Khoảng im lặng đó kéo dài đủ để tiếng phong linh rung lần nữa khi một làn gió nhỏ từ quạt chạm vào. Lan cảm thấy má mình nóng. Cô cúi xuống, nhìn bàn tay mình đang siết vào nhau trên đùi.

Anh thở dài. Không phải tiếng thở của người bực bội — là tiếng thở của người vừa quyết định nói thật.

"Phương đến hỏi anh tư vấn thiết kế lại nhà cho bạn cô ấy," anh nói. "Đó là tất cả."

Bốn chữ cuối anh nói khẽ hơn, nhưng rõ hơn tất cả những gì đã nói trước đó.

Đó là tất cả.

Lan cảm thấy một thứ gì đó trong ngực cô — thứ đã căng cứng suốt từ tối hôm qua đến giờ — khẽ chùng xuống. Không phải nhẹ nhõm. Không hẳn là nhẹ nhõm. Là cái cảm giác của người vừa chạy rất nhanh vì tưởng có gì đó đuổi theo, rồi quay lại nhìn và thấy không có gì cả — và bây giờ đứng thở hổn hển giữa đường, không biết nên mừng vì mình an toàn hay xấu hổ vì đã chạy.

"Em—" cô bắt đầu rồi dừng lại.

"Em không cần giải thích gì thêm nếu em không muốn," anh nói. Anh lấy tập hồ sơ từ bàn, đặt lên cạnh ghế gần cô hơn. "Nhưng đây là phần em đang làm dở. Bản vẽ mặt bằng tầng hai và phần đề xuất vật liệu nội thất. Anh cần trong vòng năm ngày."

Lan nhìn tập hồ sơ. Trên bìa có chữ viết tay của anh — nét chữ hơi nghiêng, hơi to, quen thuộc đến mức cô nhận ra dù chỉ liếc qua.

"Anh in ra mang đến đây?" cô hỏi, giọng hơi khác.

"Anh không chắc em mở email."

Cô không có gì để nói với điều đó. Bởi vì đó là sự thật. Cô đã không mở email.

Anh đứng dậy. Cô ngước nhìn anh từ cái ghế thấp — anh cao hơn cô thấy rõ từ góc này — và có một thoáng cô muốn nói xin lỗi nhưng từ đó mắc ở đâu đó giữa suy nghĩ và miệng.

"Anh về," anh nói. "Em cần gì thì nhắn."

Anh đi về phía cửa. Phong linh rung lần nữa khi anh bước qua. Lan nhìn lưng anh — vai anh thẳng, bước chân đều, không có gì cho thấy tối qua anh cũng đã đứng nhìn cái điện thoại và không hiểu.

"Anh."

Anh dừng lại. Không quay người.

"Tối qua em thấy anh và Phương ở quán cà phê. Em—" Lan lấy hơi. "Em nghĩ sai."

Một nhịp im lặng.

Anh quay lại. Chỉ quay nửa người, nhìn cô qua vai. Ánh nắng từ cửa hắt vào, phủ lên nửa mặt anh vàng vọt, nửa kia còn trong bóng tối của phòng.

"Em nghĩ gì?" anh hỏi. Giọng anh không có gì trong đó ngoài câu hỏi.

Lan không trả lời. Cô không thể nói thẳng câu đó ra — em nghĩ anh và cô ấy, em nghĩ có chuyện gì đó, em tưởng anh— Cô không thể nói bởi vì nói ra đồng nghĩa với việc thừa nhận lý do cô không muốn nói ra.

Anh nhìn cô một lúc rồi gật đầu, rất khẽ. Như thể anh đã hiểu đủ dù cô không nói.

"Năm ngày, Lan."

Rồi anh ra, tiếng phong linh leng keng một lần cuối, và cửa khép lại.

Lan ngồi im trong phòng với tiếng quạt cây và mùi hoa vạn thọ từ sân bay vào. Tập hồ sơ anh để lại nằm trên bàn, góc tờ bìa hơi quăn. Cô nhìn nó một lúc rồi với tay lấy, lật ra.

Nét chữ anh viết trên tờ đầu tiên — chú thích nhỏ bên lề bản phác thảo — quen đến mức cô nhớ ra rằng năm năm trước cô đã từng đứng cạnh bàn anh và nhìn anh viết, và cô đã nghĩ chữ anh xấu quá nhưng lại không quên được.

Cô nhẹ nhõm.

Cô xấu hổ.

Cô không biết thứ nào nặng hơn.

Ngoài sân, một cơn gió nhỏ làm mấy chậu vạn thọ lay động, cánh hoa vàng rơi xuống đất ướt không thành tiếng.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →