Quán cà phê Linh hay rủ An đến là kiểu quán nhỏ trên phố Tràng Thi, chỉ có bảy bàn, tường gạch mộc treo vài bức tranh in đen trắng, đèn vàng thấp đủ để nhìn mặt nhau nhưng không đủ để đọc sách. An thích chỗ này vì không ai nhìn màn hình điện thoại nhiều, và vì cái ghế gỗ ở bàn góc trong cùng vừa đúng tầm lưng cô. Họ luôn ngồi bàn đó, mặc nhiên như thể cái bàn đã được giữ trước. Quán luôn đông vào cuối tuần — tiếng chén đĩa lách cách, mùi cà phê rang và chút gì đó ngọt từ bánh nướng bày trong tủ kính — nhưng cái ồn đó là kiểu ồn dễ chịu, đủ để mình không phải cố nói to, không đủ để mình phải thôi nói.
Họ đến đây từ hồi đại học, hồi còn hay cúp tiết buổi chiều vì lý do không chính đáng. Và bây giờ, năm năm sau khi ra trường, họ vẫn gặp nhau ở đây mỗi tháng, đều đặn như hẹn không bao giờ hủy. Không phải vì họ lên lịch cẩn thận — mà vì có những thứ không cần lên lịch để tồn tại.
Linh là bạn thân nhất của An từ năm nhất, người duy nhất biết An thực ra không phải kiểu người lạnh lùng mà là kiểu người cần thời gian làm quen. Cũng là người duy nhất An kể chuyện mà không phải giải thích ngữ cảnh từ đầu. Với Linh, An không cần bắt đầu từ "hồi đó có chuyện là" — cô chỉ cần tiếp tục từ chỗ lần trước dừng lại, và Linh hiểu.
Họ gọi cà phê — Linh bạc xỉu ít đường, An đen không đường như mọi khi — rồi hỏi nhau về công việc, về gia đình. Linh vừa được thăng lên trưởng phòng tại công ty thiết kế, đang căng thẳng với deadline dự án mới cho một khách hàng khó tính ở phía Nam. Cô kể bằng giọng người đã quen mệt nhưng không chịu phàn nàn thẳng, An nghe và hiểu những chỗ Linh không nói ra. Rồi An kể về báo cáo cuối quý, về đêm thức làm việc, về cái cảm giác khi deadline đã qua và đầu óc vẫn chưa chịu chuyển sang chế độ bình thường.
"Thức đến mấy giờ?" Linh hỏi, tay vòng quanh ly cà phê như đang sưởi.
"Khoảng 4 rưỡi sáng. Nhưng mà ổn. Xong việc rồi."
"Mình lo cho mày lắm, hay thức khuya quá." Linh nhìn cô với vẻ lo thật sự chứ không phải nói cho có. "Có ai nhắc mày nghỉ ngơi không hay cứ tự vùi đầu vào báo cáo một mình?"
An định nói "một mình thôi bình thường mà" theo phản xạ, nhưng câu đó không ra. Thay vào đó, không nghĩ nhiều, cô nói:
"Có người ngồi làm việc cùng. Hàng xóm của tao. Anh ấy cũng hay thức khuya làm việc, nên mình ngồi cùng cho đỡ buồn."
"Hàng xóm à?" Linh ngẩng đầu lên khỏi ly cà phê. "Tuân hả?"
An dừng lại giữa chừng. Cô đặt ly xuống. "Sao mày biết tên?"
"Vì mày hay nhắc," Linh nói, giọng bình thản hoàn toàn, như thể đang thông báo thời tiết.
"Tao không hay nhắc."
Linh đặt ly xuống bàn, bắt đầu đếm ngón tay với vẻ của người đã chuẩn bị sẵn danh sách từ lâu. "Tuân hàng xóm nấu canh. Tuân mượn muối lúc 11 giờ đêm. Tuân gõ cửa hỏi wifi vì quên mật khẩu. Tuân nấu khuya mùi thơm cả hành lang và mày đứng ngửi rồi mới vào phòng." Cô nhún vai. "Tháng trước mày kể ít nhất ba lần. Tao đã nhớ tên mà chưa cần hỏi thêm lần nào."
An nhìn xuống ly cà phê của mình. Cô đang cố nhớ lại xem mình có thực sự nhắc nhiều như vậy không. Hình như có thể là có. Những câu chuyện đó trôi ra trong lúc kể chuyện về tuần qua, về những buổi tối ở nhà, tự nhiên như kể về tiếng mưa hay bữa cơm. Nhưng đó là vì những chuyện đó đáng kể, không phải vì gì khác.
"Thì có những chuyện liên quan đến anh ấy xảy ra," cô giải thích, giọng có phần cẩn thận hơn bình thường. "Không phải tao chủ ý nhắc."
Linh không tỏ ra tin lắm. "Anh ấy như thế nào?"
"Hàng xóm bình thường. Lập trình viên freelance. Hay nấu khuya, hơi bừa bộn."
"Trông như thế nào?"
An nghĩ một giây — không phải vì không nhớ, mà vì đang không chắc nên kể đến đâu. "Cao. Tóc hay hơi xù vì ngồi làm việc lâu. Hay cười."
Linh nhìn cô với cái vẻ mà An đã biết từ hồi năm hai đại học — cái vẻ ngay trước khi Linh sắp nói ra điều gì đó mà An không muốn nghe nhưng không thể phản bác.
"Thôi," An nói trước. "Đừng."
"Tao không nói gì hết." Linh giơ tay lên vô tội vạ. "Tao chỉ nghĩ là hay đấy. Mày là người không để ý đến hàng xóm, thường. Mày chuyển chỗ hai lần rồi, lần nào mày cũng không biết tên hàng xóm."
Điều đó đúng và An biết là đúng. Cô chuyển từ phòng trọ ở Cầu Giấy sang ký túc xá rồi sang chung cư Sunrise, và trong suốt những lần đó, cô không nhớ tên một người hàng xóm nào. Không phải vì không muốn, không phải vì ghét người — chỉ là không có nhu cầu, không có giao thoa, cuộc sống của nhau không va vào nhau đủ để tạo ra điểm gặp.
"Tuân thì hay gõ cửa," cô nói, hơi chậm hơn bình thường. "Nên mình quen nhau tự nhiên."
"Mày vừa gọi là Tuân."
An nhìn lên. "Đó là tên anh ấy."
"Không phải 'hàng xóm phòng 704' hay 'cái anh bên cạnh'." Linh nhún vai một cái rất nhẹ. "Tao chỉ nhận xét."
An không có gì để phản bác điều đó nên cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài phố Tràng Thi, người qua lại nhộn nhịp trong buổi sáng tháng mưa, hơi lạnh ngấm qua kính cửa quán. Mùi cà phê rang và xăng xe, mùi rất Hà Nội vào sáng cuối tuần. Một người đang đứng đợi xe bus ở vỉa hè bên kia, mũ sùm sụp, tay cầm túi bánh mì, nhìn xuống điện thoại với vẻ kiên nhẫn của người quen đứng đợi.
"Anh ấy chỉ là hàng xóm," cô nói.
Câu đó nghe có vẻ ổn. Câu đó là sự thật theo định nghĩa — Tuân sống cạnh phòng cô, đó là hàng xóm, đó là một từ có nghĩa rõ ràng trong từ điển. Nhưng ngay khi vừa nói xong, An cảm thấy có gì đó không khớp. Như kiểu nói một câu đúng về mặt kỹ thuật nhưng thiếu một phần nào đó quan trọng hơn, như mô tả một bức tranh bằng cách chỉ nói màu nền.
Linh không nói gì, chỉ nhìn cô uống cà phê với ánh mắt của người đang chờ.
"Cái đêm thức khuya đó," An nói, không thực sự biết tại sao mình lại tiếp tục, nhưng câu đã ra rồi thì thôi. "Tao hết cà phê lúc 2 giờ sáng. Anh ấy cho tao cà phê, rồi thấy ngồi cùng cho đỡ buồn nên ở lại làm việc chung. Thế thôi."
"Rồi sao?"
"Rồi tao ngủ quên ở bàn của anh ấy và sáng dậy ngượng kinh khủng."
Linh đặt ly cà phê xuống bàn bằng một tiếng nhẹ. "Mày ngủ ở phòng anh ấy?"
"Không phải như mày đang nghĩ." An nghe giọng mình có chút vội vàng và cô chủ động làm chậm lại. "Tao ngủ gục trên bàn làm việc lúc 4 rưỡi sáng. Ngủ ngồi. Đầu gục xuống cánh tay."
"Và anh ấy không đánh thức mày?"
"Anh ấy nói tao trông có vẻ cần ngủ." An ngừng một chút. "Còn phủ cho tao cái áo khoác."
Linh nhìn cô một hồi không nói. Bên ngoài quán, có tiếng còi xe từ xa vọng vào, rồi tắt. Linh đặt tay lên bàn, hơi nghiêng người, và nói rất khẽ: "Anh ấy không chỉ là hàng xóm đâu, An ơi."
"Linh —"
"Tao nói thật. Không phải trêu." Giọng Linh không có chút vui vẻ hay đùa giỡn. "Mày kể chuyện về người ta với giọng khác hẳn bình thường. Không phải hứng khởi kiểu mới quen, không phải bài tiết kiểu khó chịu — là kiểu kể về người mày để ý. Mày kể chậm hơn. Mày chọn từ hơn."
An nhìn xuống ly cà phê. Cà phê đã hơi nguội, mặt đen sẫm phẳng lặng.
Cô thử trong đầu vài câu phản bác — "tao chỉ hay gặp nên hay kể", "sống một mình nên chuyện hàng xóm trở nên đáng chú ý hơn bình thường", "anh ấy thú vị theo nghĩa khách quan" — nhưng câu nào cũng trôi qua mà không bám vào đâu được, như cố chống đỡ bằng thứ không đủ nặng.
"Tao không biết," cô nói cuối cùng. Đó là câu thật nhất cô tìm được.
Linh không cười. Không có vẻ thỏa mãn như người vừa chứng minh được điểm mình muốn chứng minh. Chỉ gật đầu một cái, nhẹ và thật. "Ừ. Mày chưa biết cũng được."
Họ ngồi thêm một tiếng sau đó, chuyển sang những chủ đề khác — phim mới ra mà Linh xem và thấy hay hơn mong đợi, nhà hàng lẩu Linh vừa thử với người yêu và sẽ dẫn An đến, kế hoạch nghỉ lễ tháng mười còn chưa chắc chắn. An cười đúng chỗ, hỏi đúng câu, uống hết ly cà phê khi nó đã nguội hẳn. Bên ngoài cửa sổ, phố Tràng Thi vẫn đông, dòng người và xe cộ trôi qua không ngừng như mọi sáng cuối tuần khác.
Nhưng trong đầu cô, câu "anh ấy chỉ là hàng xóm" vẫn đứng đó — hơi xiêu vẹo, hơi chông chênh, như cái ghế cần chỉnh lại một bên mà cô chưa chịu cúi xuống xem.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →