🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đồng hồ góc màn hình hiện 1:07 sáng.

An nhìn vào ô trống trong bảng Excel, nhìn vào ly cà phê rỗng, rồi nhìn lại ô trống. Ô trống không tự điền vào. Ly cà phê cũng không tự đầy lại.

"Mình đang bị thần kinh," cô tự thì thầm, khẽ véo tay mình cho tỉnh táo.

Báo cáo tài chính cuối quý phải nộp lúc 8 giờ sáng. An đã làm từ 9 giờ tối, đã ăn một gói mì tôm lúc 11 giờ, đã uống hai ly cà phê. Vấn đề là bây giờ cà phê hết mà cô vẫn còn khoảng ba phần tư tệp báo cáo chưa xong, và mắt cô đang bắt đầu có xu hướng tự nhắm lại một cách phản bội.

An mở tủ bếp kiểm tra lần thứ ba trong tối nay. Vẫn không có cà phê. Hộp cà phê hòa tan đã hết từ hôm qua và cô cứ nghĩ sẽ mua nhưng rồi không mua. Bây giờ thì muốn đấm bản thân của ngày hôm qua.

Cô nhìn ra cửa.

Bên ngoài, hành lang chung cư im lặng như bình thường. Nhưng bên dưới cửa phòng 704 vẫn hắt ra ánh đèn vàng.

Tuân vẫn thức.

An đứng trước cửa nhà mình khoảng ba mươi giây. Đúng ra là không có lý do gì để không gõ cửa — Tuân thức khuya như thói quen, trước giờ cũng hay gõ cửa cô hỏi mượn đủ thứ linh tinh. Nhưng bây giờ là 1 giờ sáng và việc cô cần là xin cà phê, và cô không chắc điều đó có bình thường không.

Rồi cô nhớ ra mình đang cần cà phê để không gục xuống bàn.

Cô gõ cửa.

Tiếng bước chân vọng ra, tiếng khóa lách cách, rồi cửa mở. Tuân xuất hiện trong bộ đồ mặc nhà cũ kỹ, tóc hơi xù, tay vẫn cầm bút stylus.

"Ô," anh nói, rõ ràng không ngờ. "An. Khuya vậy có chuyện gì không?"

"Cà phê." An nói thẳng. "Tôi hết cà phê mà còn báo cáo cuối quý chưa xong. Anh có không?"

Tuân nhìn cô một giây, rồi bật cười.

"Vào đây," anh bước sang một bên nhường lối. "Tôi đang pha pot mới."

Phòng Tuân vẫn bừa bộn như mọi khi, nhưng kiểu bừa bộn có hệ thống của người đang làm việc — màn hình mở đầy cửa sổ code, giấy nhớ dán chi chít, một cái cốc trà đã nguội, đĩa bánh quy ăn dở. Máy pha cà phê capsule nhỏ trên bếp đang chạy ro ro.

"Báo cáo cuối quý," Tuân nhắc lại khi đặt ly cà phê vào tay cô. "Deadline khi nào?"

"Tám giờ sáng."

Anh nhìn đồng hồ. "Còn bảy tiếng."

"Tôi biết." An uống một ngụm, nhắm mắt thở ra. Cà phê của Tuân đậm hơn loại cô hay pha, có mùi hơi khói nhẹ. "Cảm ơn anh. Tôi về làm tiếp đây."

"An." Tuân gọi lại khi cô đã bước ra cửa. Cô quay đầu. Anh đang nhìn cô với vẻ gì đó hơi thận trọng, như đang cân nhắc có nên nói không. "Chị có muốn mang laptop sang đây không? Tôi cũng đang làm việc. Thức khuya một mình buồn lắm."

An tần ngần.

"Phòng anh bừa."

"Tôi dọn một góc bàn."

"Tôi có thể ồn."

"Tôi nghe nhạc tai nghe, An không ảnh hưởng được đâu."

Cô nhìn ly cà phê trong tay, nhìn sang phòng anh, rồi lại nhìn về phía cửa phòng mình — nơi có cái bàn làm việc và tệp Excel đang chờ và không gian hoàn toàn yên tĩnh đến mức cô có thể nghe tiếng mình buồn ngủ.

"Một tiếng," cô nói. "Tôi sang một tiếng thôi."

Tuân dọn góc bàn trong vòng hai phút — chuyển đống giấy sang một bên, lau mặt bàn bằng khăn giấy, kéo thêm cái ghế. An đặt laptop xuống, mở Excel, nhìn vào tệp báo cáo một lúc rồi bắt đầu gõ.

Phòng yên tĩnh theo cái cách dễ chịu hơn — không phải yên lặng trống rỗng mà yên lặng của hai người đang cùng làm việc. Tuân đeo tai nghe, đầu hơi gật nhẹ theo nhịp nhạc, tay gõ phím lách cách. Thỉnh thoảng anh thở ra một tiếng nhẹ khi giải xong cái gì đó, hoặc khẽ lầm bầm không thành tiếng.

An gõ số liệu, đối chiếu bảng, điền công thức. Đầu cô vẫn rõ hơn lúc nãy — một phần vì cà phê, một phần vì lạ chỗ.

Khoảng 2 giờ, Tuân đặt tai nghe xuống.

"An uống thêm không? Tôi pha nữa."

"Anh pha cho tôi nữa thì sau này tôi ngủ không được đấy," cô vừa nói vừa không nhìn lên màn hình.

"Chị định ngủ lúc mấy giờ?"

An dừng gõ, ngẫm nghĩ thật. "Không biết."

Tuân cười, đứng dậy pha thêm hai ly. Anh đặt một ly cạnh laptop của cô mà không nói gì.

Họ không nói chuyện nhiều. Chỉ thỉnh thoảng một câu — Tuân hỏi báo cáo xong chưa, An hỏi anh đang làm project gì, rồi cả hai lại chìm vào công việc của mình. Ngoài cửa sổ, Hà Nội về khuya vẫn còn tiếng xe thỉnh thoảng, tiếng mưa lất phất bắt đầu từ khoảng 3 giờ.

"Mưa rồi," Tuân nói khẽ.

"Ừ," An đáp, không nhìn lên.

Và thế là xong câu chuyện đó. Họ lại tiếp tục làm việc.

Lúc 3 giờ rưỡi, An nhìn vào tệp báo cáo và nhận ra phần còn lại chỉ còn khoảng hai mươi phút nữa. Cô bỗng thấy nhẹ hơn hẳn — cái cảm giác khi deadline không còn là bóng ma nữa mà là cái đích nhìn thấy được.

"Sắp xong rồi," cô nói, không hẳn là nói với Tuân.

Nhưng anh nghe thấy, và gật đầu mà không nhìn lên màn hình của mình. "Tốt."

Khoảng 4 giờ kém, An nhấn lưu lần cuối, ngồi thẳng người, vươn vai. Xong. Tệp báo cáo đã hoàn chỉnh, đã kiểm tra lần hai, sẵn sàng gửi lúc 7 giờ rưỡi.

Cô nhìn sang Tuân. Anh vẫn đang gõ, tai nghe trên một bên tai, màn hình sáng rực. Cô định nói gì đó nhưng không biết nói gì.

"Xong rồi," cô nói.

Tuân quay sang, nhìn cô, cười. "Chúc mừng."

"Cảm ơn anh. Về cà phê và về chỗ ngồi."

"Không có gì." Anh nhún vai. "Thức khuya có người cùng thức dễ chịu hơn. Tôi cũng làm được nhiều hơn tối nay."

An đứng dậy, xếp laptop, định bước ra. Rồi cô dừng lại.

"Anh có ngủ không?"

Tuân nhìn màn hình, nhìn đồng hồ, cân nhắc. "Có lẽ thêm một tiếng nữa. Chị ngủ đi."

Cô gật đầu, bước ra cửa. Hành lang tối và lạnh hơn trong phòng một chút, mùi mưa lọt vào qua cửa sổ cuối hành lang.

An về phòng, đặt laptop xuống bàn, tắt đèn. Nằm xuống giường.

Ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi nhẹ. Cô ngủ ngay lập tức.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →