🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cái phong bì nằm dưới cùng ngăn kéo bàn, dưới một tập hóa đơn điện nước từ năm ngoái, dưới xấp lịch cũ mà bố chưa bao giờ vứt đi vì mặt sau còn trắng. Linh tìm thấy nó lúc gần mười một giờ đêm, khi hai chị đã xuống bếp pha trà và căn phòng bố chỉ còn mình cô với mùi long não và ánh đèn vàng hắt xuống từ bóng điện dây tóc mà bố nhất quyết không chịu thay sang LED.

Phong bì màu vàng nhạt, loại bán ngoài tiệm tạp hóa, không tem không địa chỉ. Nét chữ ngoài bìa chỉ có ba chữ: "Các con đọc."

Linh cầm phong bì một lúc. Tay cô không run, nhưng ngực thì có gì đó dềnh lên rồi rút xuống, như sóng nước nhỏ trong ao kín. Cô gọi vọng xuống cầu thang: "Chị Phương, chị Nga, lên đây."

Họ ngồi trên chiếc giường bố, ba chị em, như hồi nhỏ mỗi sáng mùng một Tết hay leo lên nằm cạnh bố đợi tiền lì xì. Giường vẫn cái chăn bông kẻ ca rô xanh trắng đã bạc màu. Phương, chị cả, ngồi giữa. Nga, chị hai, ngồi bên trái. Linh, út, ngồi bên phải và đưa phong bì cho Phương.

Phương rút tờ giấy ra. Chỉ một tờ, giấy kẻ ngang loại học sinh, xé từ cuốn sổ tay, mép xé còn hơi răng cưa. Chữ bố nhỏ và đều, không run — bố viết thư này hồi nào khi tay còn cầm bút được, không phải những tuần cuối.

Phương đọc to, giọng phẳng như người đọc biên bản:

"Các con,

Bố viết mấy dòng để dặn dò vài thứ bố sợ quên mà không kịp nói.

Cây vú sữa góc vườn năm nay sắp có quả. Nhớ đừng hái sớm, để chín tự nhiên mới ngọt. Năm ngoái Linh hái non nên đắng. Bố nhìn mà tiếc.

Cái ổ khóa cổng ngoài bị rít, tra dầu nhớt vào là được. Hồi tháng tám bố đã mua dầu rồi, để trong hộp dưới bồn rửa chén, cạnh bình xịt gián.

Bác Tuấn ở trạm y tế phường Mười Một, số điện thoại trong cuốn sổ nhỏ bìa đỏ bố để trên tủ đầu giường. Bác quen nhà mình, nếu có gì cứ gọi bác, đừng ra ngoài phòng khám tư mắc tiền.

Cái chậu lan hồ điệp trên ban công ba tuần tưới một lần, không nhiều hơn. Bố biết Nga hay tưới nhiều quá.

Bộ ấm chén bố dùng uống trà hàng ngày, bộ nhỏ bằng đất nung, bố muốn để lại cho thằng Nam — chồng Phương — vì thằng đó uống trà giống bố, thích ngồi yên.

Còn một việc nữa bố muốn nói: Bố biết các con sẽ bán nhà vì không ai ở Đà Lạt nữa. Bố không giận. Nhà là người, không phải tường. Miễn các con còn nhớ nhau."

Phương gấp tờ giấy lại.

Không ai nói gì.

Ngoài cửa sổ, pháo hoa đầu tiên bắt đầu nổ — tiếng bụp khô rồi tiếng xào xạc của màu sắc vỡ ra trên nền trời. Ánh sáng vàng cam lọt qua tấm rèm cũ, nhảy nhót trên tường một giây rồi tắt. Rồi lại bùng lên — xanh lần này, rồi đỏ, rồi trắng.

Linh nhìn lên trần nhà. Có vết ẩm mốc góc trên bên phải mà bố đã định trát lại mùa khô năm ngoái nhưng rồi không kịp. Vết mốc hình gần giống con chim, hay cái gì đó có cánh. Hồi nhỏ Linh hay nằm nhìn và bảo đó là con rồng. Bố bảo: rồng gì, đó là vết dột con ơi.

Nga đưa tay lên che miệng. Không phải khóc — hay có thể là khóc nhưng cô đang cố nén lại theo cái cách Nga hay làm, khuôn mặt gần như không thay đổi nhưng mắt đỏ hoe. Nga là người giỏi giữ mặt nhất nhà, kể cả hôm đám tang cũng chỉ khóc một lần, trong phòng tắm, một mình, và ra ngoài mặt đã khô.

Phương vẫn cầm tờ giấy đã gấp trong tay, không để xuống. Ngón cái chị chà chà lên góc tờ giấy, lặp đi lặp lại, như người đang đếm hạt chuỗi.

Linh nghĩ: bố lúc nào cũng dễ tha thứ hơn mình.

Không phải lần đầu cô nghĩ điều này. Nhưng lần này nó nặng hơn, nó có trọng lượng của tờ giấy kẻ ngang một tờ thôi, của nét chữ nhỏ đều, của cây vú sữa và ổ khóa cần tra dầu và số điện thoại bác sĩ phường. Bố không viết về tình yêu, không viết về ký ức, không viết "bố nhớ các con" hay "bố tự hào về các con." Bố viết về những thứ bố lo có thể bị bỏ quên. Những thứ nhỏ. Những thứ người ta hay cho là không quan trọng cho đến khi không còn ai lo nữa.

Linh nhớ có lần cô hỏi bố tại sao bố không bao giờ nói yêu con hay mấy câu kiểu đó, kiểu mấy ông bố trong phim. Bố nhìn cô với cái nhìn hơi ngạc nhiên, như thể cô hỏi tại sao bầu trời màu xanh: "Bố nấu cơm mỗi ngày cho con ăn, con không biết à?"

Pháo hoa vẫn lên. Từng chùm, từng chùm, rồi một loạt dồn dập vào đúng giao thừa — tiếng nổ liên hồi, ánh sáng qua rèm nhấp nháy như chớp. Linh nghe tiếng người dưới phố reo lên, xa xa.

Căn nhà này đón giao thừa lần cuối.

Cô nhớ mình đã nghĩ câu đó mấy lần trong ba ngày qua — lần đầu khi xe đò từ thành phố lên đến đầu dốc và cô nhìn thấy mái ngói qua ô cửa, lần hai khi mở cánh cổng sắt rỉ sét và nghe tiếng kẽo kẹt quen thuộc, lần ba khi lên giường nằm và ngửi thấy mùi gỗ thông và long não. Mỗi lần nghĩ vậy cô lại cảm thấy mình đang chứng kiến chính mình từ xa, như xem phim, như cô gái trong phim đang cố khắc ghi từng giây trước khi mất đi thứ gì đó.

Nhưng thư bố không có gì như vậy. Thư bố là: cây vú sữa sắp ra quả, đừng hái non. Thư bố là: ổ khóa cần tra dầu, dầu ở dưới bồn rửa chén.

Bố không nghĩ đến việc "lưu giữ." Bố chỉ nghĩ đến việc tiếp tục — rằng sau khi bố đi, vẫn còn cây vú sữa cần chờ chín, vẫn còn ổ khóa cần tra dầu, vẫn còn bác sĩ phường Mười Một tên Tuấn có thể gọi khi cần. Bố tin rằng cuộc sống sẽ tiếp tục và những điều nhỏ này cần ai đó lo.

Bố tin các con sẽ lo.

"Bộ ấm chén đất nung," Nga nói, giọng khẽ. "Tôi nhớ bộ đó. Bố hay ngồi uống trà một mình ngoài ban công sáng sớm."

"Thằng Nam sẽ thích," Phương nói. "Bố quan sát kỹ thật."

"Bố hay quan sát lắm," Linh nói. "Mình hay không để ý."

Không ai tiếp tục câu đó. Không cần tiếp tục.

Nga đứng dậy đến bên cửa sổ, kéo rèm sang một bên. Bên ngoài, bầu trời Đà Lạt đêm giao thừa sáng lên từng đợt. Pháo hoa từ khu trung tâm bắn lên, bay cao rồi xòe ra thành những chùm sáng — vàng, xanh, đỏ, trắng — sáng một vùng trời đen rồi tắt, rồi lại có chùm khác. Dưới thung lũng xa, đèn nhà ai đó lác đác. Núi đen thẫm làm nền.

"Đẹp thật," Nga nói.

Không ai trả lời, nhưng cả Phương và Linh cũng nhìn ra.

Cây vú sữa góc vườn đứng yên trong bóng tối bên dưới, tán lá đen mờ. Linh không nhìn thấy quả nhưng cô tin bố — sắp ra quả, để chín tự nhiên mới ngọt. Năm nay sẽ không có ai ở đây để hái. Căn nhà sẽ sang tên người khác vào quý hai, người môi giới đã nói vậy. Người mới vào sẽ không biết về cây vú sữa, sẽ không biết phải đợi chín tự nhiên.

Nhưng cây vẫn sẽ ra quả. Quả vẫn sẽ chín. Dù có ai biết hay không.

Có điều gì đó trong ý nghĩ đó làm Linh thấy bớt nặng hơn một chút, dù cô không giải thích được tại sao.

Phương đặt tờ thư vào lại phong bì, vuốt thẳng cạnh phong bì, rồi để lên mặt tủ đầu giường — ngay chỗ cuốn sổ bìa đỏ có số điện thoại bác sĩ Tuấn.

"Thứ Hai tôi gọi chị Mai ở công ty luật," Phương nói. "Xong thủ tục trước Tết Nguyên Đán là vừa."

"Ừ," Nga nói.

"Ừ," Linh nói.

Không ai có gì thêm. Không phải vì không có gì để nói, mà vì có những thứ nói ra chỉ làm nhỏ đi thôi, tốt hơn là để nguyên nó lớn và yên trong lồng ngực.

Pháo hoa ngoài kia vẫn lên, đợt cuối dồn dập và rực rỡ nhất. Sáng cả góc trời. Tiếng reo vang lên rồi loãng dần vào không khí lạnh của đêm Đà Lạt đầu năm.

Linh nghĩ: bố không giận vì bố hiểu điều mà lâu nay mình chưa hiểu — rằng giữ nhà không phải cách duy nhất để giữ nhau. Rằng có những thứ không cần tường để tồn tại.

Rằng miễn các con còn nhớ nhau.

Cô nhìn hai chị, Phương với tờ phong bì đã để xuống và bàn tay đang duỗi thẳng trên đùi, Nga với mắt vẫn hướng ra cửa sổ và ánh pháo hoa lăn nhẹ trên mặt. Ba chị em ngồi trên chiếc giường ca rô xanh trắng bạc màu của bố, trong căn phòng mùi long não, dưới bóng đèn dây tóc vàng vọt.

Đêm nay là đêm cuối của năm cũ.

Và cũng là đêm đầu tiên họ hiểu thư bố không phải thư từ biệt — mà là thư dặn dò người ở lại, tin tưởng người ở lại, rằng người ở lại biết cách tiếp tục.

Bố tin vậy.

Và có lẽ, dần dần, họ cũng sẽ tin vậy được.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →