🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Còn đúng ba mươi hai ngày.

An đếm trên điện thoại vào lúc nửa đêm, trong lúc màn hình laptop vẫn sáng với trang luận văn dở dang. Cursor nhấp nháy sau chữ "tuy nhiên," chờ đợi câu tiếp theo mà An chưa nghĩ ra. Từ "tuy nhiên" đã đứng đó hai mươi phút rồi. Có lẽ cũng lâu bằng cái cách An cứ nhìn vào ô chat với Minh mà không gõ gì.

Mày xong chương mấy rồi?

Tin nhắn cuối cùng của Minh, từ lúc 10 giờ tối. An trả lời: Còn hai chương kết luận. Mày? Minh gửi ảnh màn hình — chương năm, mục 5.3, đang viết phần khuyến nghị. Sau đó không ai nhắn gì thêm. Không phải vì giận nhau, không phải vì bận. Chỉ vì cả hai đều biết đối phương đang bận, nên thôi. Một thứ im lặng rất hiểu nhau, và cũng rất lạnh.

An tắt màn hình. Nhìn lên trần nhà.

Ba mươi hai ngày.

Sáng thứ Hai, họ gặp nhau ở thư viện lúc tám giờ như đã hẹn — không phải hẹn vì muốn gặp nhau, mà vì cả hai đều cần chỗ yên tĩnh và quán cà phê gần trường thì ồn. Minh đến trước, giữ chỗ bàn góc cạnh cửa sổ — cái bàn họ hay ngồi từ năm hai, hồi còn làm nhóm bài tập. Lúc đó bốn đứa. Bây giờ chỉ còn hai.

"Thầy Hùng phản hồi chưa?" An hỏi trong khi đặt balo xuống ghế.

"Rồi. Bảo mình viết lại phần tổng quan tài liệu." Minh không ngẩng đầu lên, mắt vẫn dán vào màn hình. "Ổng nói thiếu nguồn sau 2020."

"Trời." An ngồi xuống, mở laptop. "Tao cũng bị. Phải bổ sung ít nhất năm bài tạp chí nữa."

Minh gõ gì đó, rồi nói không nhìn: "Tao có mấy bài hay, để tao gửi link."

"Ờ."

Và thế là hai người cắm đầu vào việc. Thư viện lúc sáng sớm rất êm, tiếng máy điều hòa chạy đều, tiếng lật trang thi thoảng xen vào. An gõ được hai đoạn, xóa một đoạn, gõ lại. Bên cạnh, Minh thỉnh thoảng thở dài, hoặc lầm bầm gì đó rồi thôi. Đôi khi họ không nói chuyện cả tiếng đồng hồ. Đôi khi họ nói, nhưng chỉ về luận văn.

Trích dẫn số mấy. Mô hình này dùng phần mềm gì. Thầy có yêu cầu in hai mặt không. Phòng bảo vệ ở tòa mấy.

An tự hỏi, từ lúc nào mà họ chỉ còn nói chuyện thế này.

Hồi năm nhất, Minh là người đầu tiên chủ động làm quen trong lớp học kỹ năng mềm — cái môn ai cũng ghét vì phải đứng lên tự giới thiệu trước năm mươi người lạ. An đứng lên, nói tên, nói quê, nói sở thích, rồi ngồi xuống với cảm giác tai mình đang đỏ. Xong buổi học, Minh đến vỗ vai: "Mày nói về sách hay đó. Tao cũng thích đọc." Chỉ vậy thôi. Nhưng An nhớ mãi cái cảm giác — ấm, nhẹ, như có người cầm đèn dẫn vào một chỗ mình chưa biết.

Bốn năm. Bốn năm học cùng nhau, làm nhóm cùng nhau, than thở cùng nhau về điểm thi và thầy khó tính và ký túc xá mất wifi lúc một giờ sáng. Bốn năm An quen với việc có Minh ngồi bên cạnh — quen đến mức đôi khi An không còn để ý nữa, cũng giống như không để ý đến tiếng điều hòa đang chạy, cho đến khi nó tắt.

Và bây giờ thì An để ý. Rất để ý. Theo một cách không ổn lắm.

Thứ Tư, họ hẹn nhau ở quán cơm gần trường lúc trưa. An đến muộn năm phút vì mắc cuộc gọi với mẹ — mẹ hỏi sau tốt nghiệp định làm gì, An nói chưa biết, mẹ nói thế thì phải biết sớm đi. Câu chuyện quen thuộc, kết thúc quen thuộc bằng cái "thôi được, con ăn cơm đi" rất mẹ.

Minh đã ngồi đó, cầm điện thoại nhìn vào màn hình. Không phải nhìn như đang đọc gì — cái kiểu nhìn không tập trung, mắt hướng vào màn hình nhưng đầu đang ở chỗ khác. An đứng lại một giây trước khi bước vào, ngắm cái dáng đó — vai hơi cúi, tóc dài hơn so với hồi đầu năm vì Minh nói bận quá không có thời gian cắt, ánh nắng từ cửa sổ vắt ngang qua vai áo.

"Mày về đâu sau tốt nghiệp?" An hỏi khi ngồi xuống, không chào trước.

Minh ngẩng đầu lên. Đặt điện thoại xuống. "Ở lại thành phố. Có chỗ đang nhắn về vị trí thực tập — nếu ổn thì xin vào làm luôn. Còn mày?"

"Tao cũng chưa chắc. Có thể về nhà một hai tháng rồi lên lại."

"Xa nhỉ."

"Ừ." An cầm đũa lên. "Xa."

Hai chữ đó nằm giữa bàn như cái gì đó không ai muốn nhặt lên. Minh quay lại tô cơm. An nhìn sang chỗ khác. Bên ngoài cửa sổ, một chiếc xe máy bóp còi, ai đó cười to, cuộc sống tiếp tục vận hành hoàn toàn không quan tâm đến cái bàn nhỏ này và hai người ngồi không nói gì thêm.

Tối thứ Năm, Minh nhắn: Tao cần đọc lại phần phân tích của mày, tao nghĩ mình đang viết bị trùng ý.

An gửi file. Minh đọc, nhắn lại: Không trùng đâu, mày đi theo hướng khác rồi. Ổn.

Rồi: Mày ngủ chưa?

An nhìn câu hỏi đó. Đơn giản. Vô hại. Nhưng có gì đó trong lồng ngực co lại một chút.

Chưa. Đang cố viết thêm một đoạn.

Thôi nghỉ đi. Ngày mai còn dài.

An gõ "ok" rồi xóa đi. Gõ "ừ" rồi xóa đi. Cuối cùng gửi một cái biểu tượng ngón tay cái. Minh không nhắn thêm gì. Chắc ngủ rồi.

An nhìn vào trang luận văn thêm mười lăm phút mà không gõ được chữ nào. Rồi đóng laptop.

Vấn đề không phải là Minh làm gì sai. Vấn đề là Minh không làm gì sai hết. Minh vẫn gửi link tài liệu, vẫn hỏi An ăn cơm chưa trước khi họ ngồi học, vẫn nhớ An uống trà không đường và cà phê thì phải thêm đá. Minh vẫn ở đó. Chỉ là An đang nhận ra một điều rất không tiện: có Minh ở đó chưa đủ. An muốn nhiều hơn thế, mà không biết từ lúc nào, và không biết phải nói gì.

Hoặc là biết, nhưng không dám.

Một tháng nữa là lễ tốt nghiệp. Sau đó Minh ở lại thành phố, An có thể về nhà. Khoảng cách địa lý tạo ra một lý do rất gọn ghẽ để mọi thứ từ từ phai đi theo cách tự nhiên nhất — không ai chủ động rời xa, không có cuộc chia tay nào cả, chỉ là cuộc sống mỗi người đi theo hướng của nó, và một ngày nào đó nhìn lại thì thấy người kia đã ở rất xa.

An không muốn điều đó. Nhưng cũng không biết mình muốn điều gì thay thế.

Thứ Sáu, họ ngồi ở thư viện đến bảy giờ tối. Thư viện đóng cửa, đèn bắt đầu tắt từng phòng một, nhân viên nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Họ thu dọn đồ, xuống thang bộ, ra cổng.

Trời đã tối. Đèn đường vừa bật. Cái mùi buổi tối của thành phố — khói xe, cơm chiên từ xe đẩy gần cổng, hơi ẩm còn sót từ trận mưa buổi chiều — quen đến mức An thở mà không để ý.

"Mày về bằng gì?" Minh hỏi.

"Xe buýt. Mày?"

"Tao chở mày được."

An dừng lại. Minh cũng dừng, nhìn An theo cái cách rất bình thường, hoàn toàn không có gì đặc biệt trong ánh mắt đó ngoài câu hỏi đơn giản đang chờ câu trả lời.

"Khỏi, mày đi ngược chiều."

"Không có ngược lắm đâu. Vả lại tao muốn chạy lòng vòng một chút, ngồi học cả ngày mỏi lưng quá."

An không có lý do gì để từ chối. Và cũng không muốn từ chối.

Họ chạy qua mấy con đường quen — ngang qua quán bánh mì mở từ năm nhất đến giờ, ngang qua công viên nhỏ nơi cả nhóm hay tụ lại sau mùa thi để ngồi không làm gì, ngang qua con hẻm có bức tường sơn graffiti mà ai đó vẽ thêm mỗi năm. An ngồi sau, nhìn thành phố chạy ngược lại, gió thổi vào mặt theo cái kiểu chỉ có ngồi sau xe máy mới cảm nhận được.

Minh nói gì đó An không nghe rõ vì tiếng gió.

"Gì?" An cúi người về phía trước.

"Tao hỏi mày có hối hận gì về bốn năm học không?"

Câu hỏi lạ. An suy nghĩ thật sự, không trả lời qua loa.

"Có. Hồi năm hai tao bỏ mất môn nghiên cứu khoa học vì nghĩ không cần. Giờ làm luận văn mới thấy mình không biết gì hết."

Minh cười — An cảm nhận được qua cái rung nhẹ của vai. "Tao cũng vậy. Còn gì nữa không?"

An nhìn ra ngoài. Đèn đường đổ bóng vàng xuống mặt đường ướt.

"Có." Chỉ nói vậy thôi, không nói thêm.

Minh không hỏi tiếp. Có lẽ nghĩ An đang nói về bài học, về môn học, về quyết định nào đó liên quan đến học thuật. Và An không đính chính.

Còn một tháng nữa. Vẫn còn một tháng — dài hay ngắn, An chưa biết. Chỉ biết là tối nay, ngồi sau xe Minh qua những con đường quen, với gió thổi và đèn vàng và mùi thành phố, An thấy cái gì đó rất ấm và rất lo cùng một lúc.

Như cầm một thứ gì trong tay mà chưa biết có nên giữ hay không — và thời gian thì đang chạy, không đợi.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →