Giờ sinh hoạt lớp cuối tuần, cô Nga đứng trước lớp, xấp giấy trong tay như thường lệ, chuẩn bị điểm
lại các hoạt động sắp tới trước kỳ nghỉ. Nắng chiều xuyên qua cửa sổ, đổ những vệt vàng ấm áp lên
dãy bàn ghế quen thuộc.
"Trước khi vào việc," cô Nga nói, mỉm cười, "cô nhắc lại một câu cũ nha. Cô không xếp chỗ đâu các
em, các em tự ngồi mà, đúng không?"
Câu nói đó, tôi đã nghe qua bốn lần kể từ đầu năm học, nhưng lần này, nó mang một sắc thái hoàn toàn
khác, gần như một lời mời hơn là một câu đùa quen thuộc.
Không hẹn mà gặp, cả lớp, gần như cùng lúc, quay đầu nhìn về phía tôi, đang ngồi ở bàn cuối, chỗ mà
chỉ hai tuần trước vẫn còn là dấu hiệu của sự cô lập.
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cho tới khi Diễm, ngồi gần đó, đứng dậy trước tiên, kéo ghế
của mình về phía tôi.
"Ê, xích lại gần đi, ngồi xa vậy nói chuyện mỏi cổ quá," Diễm nói, cười, đặt ghế xuống cạnh bàn tôi.
Rồi tới Đăng, không nói gì, chỉ lặng lẽ kéo ghế của mình lại gần, ngồi xuống phía bên kia.
Khoa đứng dậy tiếp theo, mang theo cả cặp sách, di chuyển hẳn sang ngồi gần khu vực đó, gật đầu cười
với tôi.
Bảo, đã ngồi cạnh tôi từ mấy ngày trước, giờ chỉ mỉm cười, không nói gì, như thể đang chờ xem cảnh
tượng này diễn ra tự nhiên.
Từng bạn một, những người khác trong lớp cũng bắt đầu kéo ghế, di chuyển, không ai bảo ai, cho tới
khi một vòng bàn ghế lớn hình thành quanh khu vực tôi đang ngồi, đông đủ hơn bất kỳ buổi tụ họp nào
tôi từng chứng kiến trong lớp từ đầu năm. Ngay cả vài bạn trong nhóm của Diễm, những đứa từng nhìn
tôi với ánh mắt kỳ lạ hồi tôi mới kéo Khoa vào nhóm ăn trưa lần đầu, giờ cũng kéo ghế lại, không còn
chút dò xét nào trong cách họ nhìn tôi.
Tôi ngồi giữa vòng bạn bè đó, cổ họng nghẹn lại, không nói được lời nào trong vài giây. Đây không
phải sơ đồ ép buộc, không phải tờ giấy tự đổi trong đêm. Đây là những con người thật, tự nguyện, tự
mình chọn kéo ghế lại gần, không cần bất kỳ phép màu nào thúc đẩy.
Diễm bắt chuyện trước, hỏi tôi có muốn tham gia đội văn nghệ cuối kỳ không, giọng nói bình thường
như chưa từng có chuyện gì xảy ra suốt mấy tuần qua. Đăng ngồi cạnh, lặng lẽ đẩy cuốn sổ vẽ mới của
mình qua cho tôi xem, một bức tranh nhỏ vẽ cả nhóm bạn quây quần, nét vẽ ấm áp hơn hẳn bức tranh căn
phòng trống cậu từng vẽ trước đây.
Tôi nhìn quanh vòng ghế, đếm từng gương mặt quen thuộc, Diễm, Đăng, Khoa, Bảo, và nhiều bạn khác
trong lớp. Chỉ có một khoảng trống nhỏ ở rìa vòng, một chỗ không ai ngồi vào, và tôi biết ngay, đó
là chỗ lẽ ra Vũ nên có mặt, nếu cậu ở đây lúc này, nếu mọi chuyện đã khác đi.
Tay tôi vô thức chạm vào cuốn sổ trong cặp, cảm nhận được độ dày của tờ đơn xin chuyển lớp vẫn còn
nằm ép giữa những trang giấy. Tôi nghĩ tới Vũ, nghĩ tới Nhiên, nghĩ tới tin nhắn cô Nga đã gửi đi
mà chưa có hồi âm, và nhận ra, dù khoảnh khắc ấm áp này thật sự quý giá, vẫn còn hai việc dang dở tôi
chưa biết phải giải quyết ra sao.
Cô Nga đứng nhìn cảnh đó từ trên bục giảng, không nói gì, chỉ mỉm cười, ánh mắt có gì đó vừa ấm áp
vừa xa xăm, có lẽ đang nhớ về một lớp học khác, hai mươi ba năm trước, nơi cảnh tượng này đã không
xảy ra kịp lúc. Cô đứng đó khá lâu, tay vẫn cầm xấp giấy chưa kịp phát, như thể muốn giữ khoảnh khắc
này lại thêm một chút trước khi buổi sinh hoạt tiếp tục.
Buổi sinh hoạt kết thúc, mọi người dần trở về chỗ ngồi cũ, nhưng không khí ấm áp vẫn còn vương lại
trong phòng. Tôi mở cuốn sổ chỗ ngồi ra một trang mới, đặt bút xuống, định viết lại những gì vừa xảy
ra, nhưng tay tôi cứ lơ lửng trên trang giấy trắng, không viết được chữ nào.
Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu cuốn sổ này, tôi không chắc trang tiếp theo nên bắt đầu bằng việc gì:
kể về niềm vui vừa nhận được, hay đối diện với hai việc mình vẫn còn nợ, về Vũ và về Nhiên, hai việc
mà giờ đây, tôi biết mình không thể trì hoãn thêm được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.