🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sự im lặng trong căn phòng, nơi tôi đứng một mình giữa những bản vẽ và mô hình còn dang dở, mang một sức nặng kỳ lạ. Nó không phải sự yên tĩnh của bình yên, mà là một khoảng trống bị cưỡng bức, một sự vắng mặt của những tiếng vang tự nhiên mà lẽ ra một thành phố năng động phải có. Lời nói của Vương Đông về "tối ưu hóa" vẫn xoáy sâu trong tâm trí tôi, một bản giao hưởng chết chóc của logic lạnh lùng, tựa như con dao phẫu thuật mổ xẻ từng tế bào sống, triệt tiêu mọi khả năng tự phản kháng.

Tôi chạm tay vào mô hình một tòa nhà, một công trình đã từng là niềm tự hào của tôi, giờ đây chỉ còn là một minh chứng câm lặng cho sự ngây thơ của tuổi trẻ. Bao năm qua, tôi đã miệt mài với những đường nét, khối hình, với các nguyên tắc kết cấu và thẩm mỹ, tin rằng kiến trúc là khoa học thuần túy, là sự đối lập hoàn toàn với cái mà cha tôi gọi là phong thủy. Tôi đã xây dựng cả một thế giới quan dựa trên sự tách biệt đó, một bức tường thành kiên cố giữa con đường tôi chọn và di sản gia đình.

Nhưng giờ đây, những bức tường ấy đang sụp đổ, không phải vì sự công kích từ bên ngoài, mà vì một sự thấu hiểu chậm rãi, đau đáu từ bên trong. Mỗi đường nét, mỗi vật liệu, mỗi khoảng không trong kiến trúc đều không chỉ là yếu tố vật lý đơn thuần, mà còn là những rung động tinh tế tác động lên tâm lý, sinh lý của con người, định hình không gian sống và cả dòng chảy năng lượng vô hình. Cha tôi đã từng cố gắng giải thích điều đó, nhưng tôi đã từ chối lắng nghe, nhốt mình trong định kiến về sự "mê tín".

Kỳ lạ thay, chính trong những giờ phút tĩnh lặng này, khi đối mặt với sự hủy diệt có hệ thống của Tập Đoàn Đông Á, tôi lại tìm thấy tiếng nói của cha. Ông không bao giờ ép buộc tôi, chỉ lặng lẽ để lại những cuốn sách, những bản đồ và một căn phòng bí mật. Phải chăng, ông đã nhìn thấy trước con đường tôi sẽ đi, con đường mà kiến trúc và phong thủy sẽ giao thoa, không phải như hai dòng chảy đối nghịch mà là hai mặt của cùng một đồng xu, một khoa học kiến tạo?

Tôi nhớ lại một buổi chiều mưa, khi tôi còn là sinh viên năm nhất, hăm hở khoe với cha bản thiết kế đầu tiên của mình – một công trình hiện đại, vuông vắn, tối giản đến mức lạnh lùng. Cha tôi chỉ mỉm cười hiền hậu, không hề phán xét. Ông chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Thiên Long, con có nghĩ rằng, đôi khi, những góc cạnh quá sắc bén có thể cắt đứt những dòng chảy mềm mại của cảm xúc không?". Lúc đó, tôi gạt đi như một câu nói vu vơ, không mảy may suy xét đến hàm ý sâu xa ẩn chứa trong đó.

Hết Chương 78

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 79
← TrướcTiếp →