Cảm giác nặng nề vẫn còn đọng lại từ những dòng ghi chép cuối cùng của cha, một lời cảnh báo không chỉ về một sự phá hoại vật chất, mà còn là một sự xói mòn tinh thần, một vết thương sâu hoắm vào linh hồn của thành phố. Tôi nhận ra, cái mà cha gọi là "Tử Địa", không phải là một lời nguyền rủa huyền bí, mà là một hiện tượng có thể định lượng, một hệ quả tất yếu của sự mất cân bằng năng lượng được kiến tạo một cách có chủ đích. Nó là bằng chứng rõ ràng nhất cho một âm mưu chính trị đội lốt phát triển, một kế hoạch được che đậy tinh vi dưới lớp vỏ của những công trình kiến trúc hiện đại.
Tôi đã từng coi thường những lời giảng về phong thủy của cha, xem chúng như những mê tín dị đoan không có căn cứ khoa học, một sự cản trở cho tư duy kiến trúc hiện đại mà tôi hằng theo đuổi. Thế nhưng, giờ đây, khi đối diện với cái chết của ông và những bằng chứng không thể chối cãi, tôi thấy mình đang đứng trên một cây cầu vô hình, nối liền hai thế giới tưởng chừng đối lập: một bên là logic, phân tích cấu trúc, vật liệu; bên kia là những dòng chảy vô hình của khí, của nước, của năng lượng địa chất. Cái “mê tín” ấy, hóa ra, lại là một hệ thống khoa học thực nghiệm được đúc kết qua hàng ngàn năm, một tri thức sâu sắc về sự hài hòa giữa con người và môi trường.
Cụ Kiệt đã từng giải thích, Tử Địa là nơi mà các dòng khí tự nhiên bị chặn đứng, bị bẻ cong hoặc bị đảo lộn một cách cưỡng bức, tạo ra một trường năng lượng hỗn loạn, gây ra sự suy kiệt và bệnh tật. Dưới góc độ của một kiến trúc sư, tôi bắt đầu hình dung điều đó như việc tạo ra những điểm cộng hưởng tiêu cực trong một cấu trúc phức tạp. Hãy tưởng tượng một cây cầu được thiết kế để chịu tải trọng và rung động nhất định; nếu có một lực tác động ngoài dự kiến, hoặc một điểm yếu cố tình được tạo ra, cây cầu sẽ oằn mình, biến dạng, và cuối cùng là sụp đổ. Thành phố này, với hệ thống long mạch chằng chịt, cũng như vậy.
Tập đoàn Đông Á, với nguồn lực tài chính khổng lồ và mạng lưới quan hệ rộng khắp, đã không ngần ngại biến những kiến thức phong thủy cổ xưa thành công cụ hủy diệt. Họ không chỉ xây dựng những tòa nhà cao tầng, mà còn đặt chúng ở những vị trí chiến lược, với hình dáng và vật liệu được tính toán tỉ mỉ để tạo ra những hiệu ứng phá hoại. Một tòa nhà hình mũi dao chĩa thẳng vào một khu dân cư, một quảng trường lát đá lạnh lẽo cắt ngang dòng chảy sinh khí, một hệ thống cống ngầm khổng lồ dẫn nước đi qua những điểm trọng yếu của long mạch – tất cả đều là những lưỡi dao vô hình, từ từ cắt đứt huyết mạch của thành phố. Đây không còn là sự cạnh tranh kinh tế đơn thuần, mà là một dạng tội phạm có tổ chức ở quy mô lớn, nhắm vào sự sống còn của cả một cộng đồng.
Tôi nhìn vào bản đồ thành phố, giờ đây được phủ lên những đường nét phức tạp của long mạch mà cha đã dày công nghiên cứu. Mỗi dự án của Đông Á không chỉ là một chấm nhỏ trên bản đồ, mà là một vết sẹo sâu hoắm, một điểm nút gây tắc nghẽn, một khu vực bị biến thành Tử Địa. Từ Tháp Hưng Thịnh mà tôi đã tìm hiểu trước đó, đến những công trình khác đang được thi công, tất cả đều tạo thành một mạng lưới hủy diệt có hệ thống. Những dòng chảy năng lượng lẽ ra phải luân chuyển hài hòa, nay bị bẻ gãy, tạo ra những xoáy năng lượng tiêu cực, giống như những mạch máu bị tắc nghẽn trong cơ thể sống.
Cảm giác tức giận hòa lẫn với một nỗi buồn sâu sắc. Tôi đã từng mơ ước xây dựng những công trình mang lại giá trị thực sự cho cộng đồng, những không gian sống hài hòa và bền vững. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra rằng, ngay cả kiến trúc, một ngành nghề tôi tôn thờ, cũng có thể bị lợi dụng để gây ra sự tàn phá khủng khiếp. Cái triết lý mà cha tôi theo đuổi – sự cân bằng giữa con người và thiên nhiên – lại bị biến thành một thứ vũ khí trong tay kẻ ác. Sự tương phản này thật nghiệt ngã, và nó thôi thúc tôi phải hành động.
Nỗi đau mất cha vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau của sự mất mát đơn thuần. Nó đã biến thành một động lực mạnh mẽ, một lời hứa thầm lặng. Tôi phải tiếp tục công việc của cha, phải giải mã những bí ẩn mà ông đã để lại, và phải dùng chính những nguyên lý khoa học, những phân tích cấu trúc mà cha đã để lại, để cảm nhận từng rung động, từng biến đổi vi tế nhất trong không gian vật lý xung quanh tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 64 →