TIÊU ĐỀ: Dòng Chảy Của Sự Mẫn Cảm
Ánh trăng rải một vệt bạc mỏng lên khung cửa sổ, nơi tôi đang đứng, lặng lẽ quan sát thành phố chìm trong giấc ngủ. Những công trình kiến trúc, từng khối bê tông và thép vô tri, giờ đây hiện ra trước mắt tôi như những hệ thống mạch máu phức tạp, nơi những dòng khí vô hình chảy xuyên qua, mang theo sinh khí hoặc tai ương. Tôi đã từng coi đó là những suy nghĩ hoang đường của cha, một sự mê tín cố chấp không có chỗ đứng trong thế giới vật chất, nhưng giờ đây, từng nhịp đập của luân xa thành phố đã hiện rõ trong tâm trí tôi như một bản đồ điện não đồ được giải mã bởi khoa học pháp y.
Bảo Châu ngồi lặng lẽ ở góc phòng, kiểm tra lại những lưỡi dao găm sắc lạnh, ánh thép phản chiếu sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt cô. Chúng tôi vừa trải qua một trận chiến căng thẳng tại một khu chung cư cao cấp mới nổi, nơi một trong những "điểm neo" của Tập Đoàn Đông Á được giấu kín dưới lớp vỏ bọc sang trọng. Đó không chỉ là một cuộc đối đầu vật lý, mà còn là một trận đấu trí với những phong thủy sư của đối phương, những kẻ đã bẻ cong nguyên lý tự nhiên để phục vụ cho một âm mưu chính trị mang tính hủy diệt.
Mỗi khi Bảo Châu lao vào trận chiến, tôi lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô ấy không phô trương, không khoa trương, chỉ hành động dứt khoát như một mũi tên xé gió, vô cùng hiệu quả. Cô ấy là hiện thân sống động cho nguyên lý "tĩnh trung hữu động" mà cha tôi từng đề cập, một dòng chảy năng lượng được cô điều tiết, chuyển hóa thành những cú ra đòn chính xác đến kinh ngạc, phá vỡ mọi tuyến phòng thủ hữu hình và vô hình mà đối phương giăng ra. Trong khi tôi phân tích cấu trúc, Bảo Châu lại cảm nhận dòng khí, bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo.
Có những lúc, tôi tự hỏi liệu kiến thức phong thủy của cha tôi có phải là một dạng vật lý học ứng dụng tiên tiến mà nhân loại chưa khám phá hết, một ngành khoa học về năng lượng và trường lực địa sinh học. Những gì chúng tôi đang làm không khác gì việc phẫu thuật một cơ thể sống, cắt bỏ khối u ác tính được cấy ghép bởi một tội phạm có tổ chức, một tập đoàn đã dùng những công trình kiến trúc để biến cả thành phố thành một tử địa khổng lồ. Và trong quá trình đó, tôi đã dần hiểu ra rằng, sự "mẫn cảm" mà cha tôi luôn nói đến không phải là trực giác siêu nhiên, mà là khả năng nhận biết và phân tích những rung động, những dòng chảy năng lượng tinh vi trong môi trường.
Đêm nay, sự mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm. Chúng tôi đã phá hủy tám "điểm neo", và mỗi lần như vậy, áp lực lại càng chồng chất. Tôi cảm thấy gánh nặng của cả thành phố đè nặng lên đôi vai mình, trong khi Bảo Châu lại phải gánh chịu những vết thương thực thể, những vết bầm tím và xước xát là bằng chứng cụ thể cho những gì cô ấy đã trải qua. Tôi đã băng bó cho cô ấy, cảm nhận sự mềm mại của làn da và sự rắn chắc của cơ bắp, một sự tương phản rõ rệt với những hành động mạnh mẽ của cô. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy một sự dịu dàng hiếm có trong ánh mắt cô, một sự thấu hiểu vô hình truyền từ tâm hồn này sang tâm hồn khác.
"Chúng ta còn bao nhiêu điểm nữa?" Giọng cô khẽ khàng, phá vỡ sự im lặng. Nó không phải là một câu hỏi về số lượng đơn thuần, mà là một sự thăm dò về giới hạn sức chịu đựng, một lời thì thầm của sự kiệt sức.
Tôi nhìn vào bản đồ số mà tôi đã dày công xây dựng, mỗi điểm neo bị vô hiệu hóa lại được đánh dấu bằng một dấu X màu đỏ. "Chỉ còn hai. Hai điểm cuối cùng." Mũi tên chỉ dẫn nhấp nháy trên màn hình, định vị hai mục tiêu cuối cùng. Một nằm trong một khu công nghiệp cũ, nơi những nhà xưởng hoang phế tạo nên một bức màn che giấu hoàn hảo, và điểm còn lại... điểm còn lại nằm ở một vị trí mà tôi không bao giờ muốn nghĩ đến.
Một dự cảm lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi, như thể những dòng khí tiêu cực của Tử Địa đang len lỏi vào từng tế bào. Tôi biết rằng Tập đoàn Đông Á, với sự tinh vi của một tội phạm có tổ chức, sẽ không dễ dàng buông xuôi. Chúng đã nhận ra sự can thiệp của tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 62 →