🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trong khoảnh khắc Bảo Châu biến mất vào màn đêm, một cảm giác lạ lùng xâm chiếm tôi, không phải sợ hãi, mà là sự cô độc pha lẫn trọng trách. Tiếng cô vọng lại trong tâm trí: "Thời gian là yếu tố quyết định," như một mệnh lệnh khắc nghiệt từ định mệnh. Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại mọi cảm xúc cá nhân, và bước vào lòng của công trình kiến trúc mà cha tôi, bằng một cách nào đó, đã tiên đoán và cảnh báo.

Cánh cửa kim loại nặng nề khẽ kêu kẽo kẹt khi tôi đẩy vào, để lộ một hành lang dài, tối om, chỉ lờ mờ được chiếu sáng bởi ánh trăng yếu ớt lọt qua những khe hở trên trần. Không khí bên trong đặc quánh mùi ẩm mốc và bụi bặm, gợi lên hình ảnh một bộ xương khổng lồ bị bỏ quên trong lòng đất. Tôi bước đi thận trọng, từng nhịp chân vang vọng như tiếng trống báo hiệu một khởi đầu không thể quay đầu.

Khi còn là sinh viên kiến trúc, tôi thường coi công trình là những khối vật chất vô tri, tuân thủ nghiêm ngặt các định luật vật lý. Tuy nhiên, sau khi thấu hiểu di sản của cha, tôi nhận ra mỗi cấu trúc đều mang trong mình một "khí" riêng, một dòng chảy năng lượng vô hình nhưng có sức ảnh hưởng sâu sắc. Nơi đây, tôi cảm nhận được một sự nghẹt thở, một áp lực vô hình đè nén lên từng thớ thịt, từng tế bào, như thể không khí đã bị vắt kiệt sự sống.

Những bức tường bê tông thô ráp, không trát vữa, trải dài vô tận, tạo nên một mê cung đơn điệu và lạnh lẽo. Tôi lướt tay qua bề mặt gồ ghề, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật liệu, đồng thời cố gắng giải mã những "thông điệp" mà chúng phát ra. Từ góc độ của một nhà kiến trúc sư, đây là một thiết kế kém hiệu quả, nhưng từ góc độ của một âm mưu, nó lại là một sự che giấu hoàn hảo, một lớp vỏ bọc kiên cố cho một mục đích tăm tối hơn.

Tôi nhớ lại những bản vẽ của cha, những đường nét phức tạp mà tôi từng gạt bỏ là "mê tín dị đoan." Giờ đây, chúng hiện lên rõ ràng trong tâm trí tôi như những sơ đồ mạch điện phức tạp, mỗi đường nét đại diện cho một dòng năng lượng, một mạch khí chảy trong lòng đất và kiến trúc. Cha đã nhìn thấy điều mà tôi chỉ mới bắt đầu cảm nhận, một hệ thống khoa học pháp y của đất đai, nơi mọi thứ đều có thể được đọc vị và phân tích.

Càng đi sâu, tôi càng nhận ra một sự sắp đặt có chủ đích. Các hành lang không chỉ là lối đi mà còn là những kênh dẫn, những đường hầm được thiết kế để định hướng hoặc chặn dòng chảy năng lượng. Trần nhà cao vút, dường như không có tác dụng chịu lực rõ ràng, nhưng lại tạo ra một không gian trống rỗng, một "huyệt ảo" có thể hút hoặc đẩy khí. Tôi tự hỏi, liệu đây có phải là một phần của kế hoạch phá hủy long mạch, một sự thao túng kiến trúc ở quy mô vĩ mô?

Trong bóng tối, tôi bắt gặp những cột bê tông khổng lồ, sừng sững như những ngón tay gân guốc của một gã khổng lồ đang cố bóp nát thứ mà Bảo Châu đã từng gọi là "hơi thở của đất".

Hết Chương 59

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 60
← TrướcTiếp →