Trong những ngày sau đó, ranh giới giữa lý trí và cảm xúc dường như đã hòa tan vào một dòng chảy duy nhất, phức tạp như chính bản đồ long mạch mà cha tôi để lại. Sự chấp nhận không chỉ là một hành động đơn thuần của ý chí, mà là cả một quá trình tái cấu trúc nhận thức, nơi những định kiến cũ bị phá vỡ để nhường chỗ cho một hệ thống logic mới, được xây dựng trên nền tảng của những khám phá khoa học mà cha tôi đã dày công nghiên cứu. Tôi không còn nhìn phong thủy như một tập hợp những điều mê tín, mà như một ngành khoa học pháp y của địa chất, một phương pháp phân tích những dòng năng lượng vô hình tác động đến môi trường sống của con người.
Bảo Châu, người đồng hành thầm lặng, là một bằng chứng sống động cho sự chuyển hóa đó. Sự hiện diện của cô không chỉ là một điểm tựa về thể chất, mà còn là một tấm gương phản chiếu những gì tôi đang học hỏi và trải nghiệm, một lời nhắc nhở rằng thế giới không chỉ tồn tại trong những công thức toán học hay bản vẽ kiến trúc khô khan. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng trước mỗi nhiệm vụ, ánh mắt cô, kiên định và sâu thẳm, đã truyền cho tôi một nguồn năng lượng không thể diễn tả bằng lời, một sự đồng cảm vô điều kiện mà tôi chưa từng nhận được.
Chúng tôi đã dành nhiều đêm để nghiên cứu những ghi chép của cha, những bản đồ phức tạp về các "điểm neo" mà Tập Đoàn Đông Á đang nhắm đến. Mỗi điểm neo không chỉ là một công trình kiến trúc đơn thuần, mà là một nút thắt hiểm độc trong mạng lưới năng lượng của thành phố, được thiết kế để chuyển hóa dòng khí lành thành những luồng năng lượng tiêu cực, tạo ra cái mà cha tôi gọi là "Tử Địa". Đây rõ ràng là một kế hoạch có tổ chức, được thực hiện bởi một nhóm tội phạm có tổ chức với tham vọng vượt xa khỏi lợi nhuận vật chất.
Tôi, với tư cách là một kiến trúc sư, đã bắt đầu nhìn nhận những công trình đó dưới một lăng kính hoàn toàn khác. Không còn là những tòa nhà bê tông cốt thép vô tri, chúng hiện ra như những bộ phận của một cỗ máy khổng lồ, được thiết kế một cách tinh vi để thao túng dòng chảy tự nhiên của đất đai. Việc phá vỡ chúng không chỉ đơn thuần là phá hủy vật chất, mà là một hành động kiến trúc mang tính phản biện, nhằm tái lập lại sự cân bằng đã bị bẻ cong.
Mục tiêu tiếp theo của chúng tôi là một trung tâm thương mại mới nổi ở phía Tây thành phố, một khối kiến trúc đồ sộ với những đường nét góc cạnh, sắc bén như một lưỡi dao. Theo bản đồ của cha, đây là một trong những "điểm neo" quan trọng nhất, nơi dòng thủy khí từ một con sông ngầm bị chặn đứng và chuyển hướng một cách cưỡng bức, tạo ra một áp lực vô hình lên toàn bộ khu vực lân cận. Tôi biết rõ, việc phá vỡ nút thắt này sẽ không hề đơn giản.
"Theo phân tích của tôi," tôi thì thầm, chỉ vào một điểm trên bản vẽ sơ đồ tòa nhà, "cấu trúc này được thiết kế để hoạt động như một cái đập, nén ép và bóp méo dòng chảy. Vị trí cột trụ chính ở đây, kết hợp với hệ thống cống ngầm, tạo ra một sự cộng hưởng tiêu cực. Nó không chỉ là sự trùng hợp, mà là một thiết kế có chủ đích." Bảo Châu lắng nghe, ánh mắt cô quét qua bản đồ với sự tập trung cao độ, dù những chi tiết kỹ thuật có thể nằm ngoài chuyên môn của cô.
Tôi giải thích thêm, với giọng văn khô khan của một nhà khoa học: "Những kiến trúc sư của Đông Á đã sử dụng các nguyên lý về dòng chảy năng lượng, nhưng theo một hướng phá hoại. Họ không tạo ra một dòng chảy hài hòa, mà là một điểm tắc nghẽn, một 'tử huyệt' nhân tạo. Việc phá vỡ nó đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, không chỉ về vị trí mà còn về phương pháp. Một sai lầm có thể khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn."
Bảo Châu gật đầu, sự im lặng của cô đôi khi lại có sức mạnh hơn vạn lời nói. Cô đặt tay lên bản đồ, ngón tay lướt nhẹ qua những đường nét phức tạp, như thể đang cảm nhận năng lượng từ chính giấy tờ. "Cha anh đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng," cô nói, giọng nói trầm ấm, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. "Ông ấy đã nhìn thấy trước tất cả."
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy một sự thay đổi vi tế trong không khí, một sự chuyển dịch của nhận thức mà tôi chưa từng trải nghiệm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 57 →