Sự im lặng bao trùm căn phòng sau lời giải thích của tôi, không phải sự tĩnh mịch của trống rỗng, mà là một khoảng lặng tràn đầy những suy tư và thấu cảm. Ánh mắt Bảo Châu, ban nãy còn sắc lạnh như lưỡi kiếm, giờ đây mềm mại hơn, như thể chúng đang soi rọi vào sâu thẳm một bí mật chung, một gánh nặng mà chúng tôi đã chia sẻ. Cô ấy khẽ gật đầu lần nữa, một cái gật nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức nặng của một lời hứa, một cam kết vô hình giữa chúng tôi. Tôi cảm nhận được sự kết nối ấy, một sợi dây vô hình nhưng bền chặt được dệt nên từ sự nguy hiểm và mục tiêu chung, giữa hai con người từng là những mảnh ghép hoàn toàn khác biệt.
Tâm trí tôi lúc này là một ma trận phức tạp của những đường nét kiến trúc và dòng chảy năng lượng, nơi mà những định nghĩa "mê tín" của quá khứ đã bị bóc trần thành các nguyên lý vật lý và năng lượng học tinh vi. Những công trình của Tập Đoàn Đông Á, thoạt nhìn chỉ là bê tông và thép, dưới con mắt của một kiến trúc sư kiêm người hiểu biết về phong thủy, chúng hiện ra như những thiết bị khổng lồ, được thiết kế với độ chính xác đáng kinh ngạc để điều hướng hoặc bóp méo "khí" của thành phố. Đó là một dạng tội phạm có tổ chức về mặt năng lượng, một sự can thiệp thô bạo vào sinh khí của đô thị, được che đậy dưới vỏ bọc phát triển kinh tế.
Bảo Châu nhìn tôi, đôi môi khẽ mím lại, và tôi thấy trong đôi mắt cô ấy không chỉ có sự kiên định mà còn là một tia lo lắng mong manh. "Vậy, chúng ta sẽ làm gì với cái 'phong thủy phản nghịch' này?" Giọng cô ấy trầm tĩnh, nhưng tôi biết, bên trong là sự sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Cô ấy không hỏi về phương pháp, mà là về hành động, về cách thức chúng tôi sẽ cùng nhau phá vỡ bức màn đen tối này, như hai bánh răng ăn khớp vào một cỗ máy chung.
"Chúng ta cần tiếp cận Tháp Hưng Thịnh," tôi đáp, chỉ vào một điểm trên bản đồ nơi tòa tháp cao vút như một ngón tay thách thức bầu trời. "Đó không chỉ là một tòa nhà chọc trời; nó là một 'kim' cắm vào huyệt đạo của thành phố, một điểm neo chính trong bản đồ Tử Địa mà cha tôi đã cảnh báo." Tôi giải thích cặn kẽ hơn về vai trò của nó trong việc kìm hãm dòng chảy sinh khí, tạo nên một nút thắt chết người. Tuy nhiên, trước ánh mắt kiên định của cô, tôi nhận ra sự thấu hiểu đã vượt xa mọi lời lẽ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →