🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi lật giở những trang sổ kế tiếp của cha, từng dòng chữ như những nét vẽ kỹ thuật, không hoa mỹ nhưng chất chứa một mật mã riêng. Ông đã không chỉ dừng lại ở việc nhận diện các điểm bất thường, mà còn đi sâu vào phân tích cơ chế mà trụ sở Tập Đoàn Đông Á BĐS, với cấu trúc và vật liệu đặc thù, đang gây ra. Tôi nhận ra, đây không phải là những ghi chép về một "tử huyệt" ngẫu nhiên, mà là một bản luận giải chi tiết, lạnh lùng và chính xác về một "vết thương" được chủ động tạo tác trên cơ thể đô thị.

Cha tôi đã sử dụng những thuật ngữ mà tôi từng cho là lỗi thời, nhưng dưới ngòi bút của ông, chúng biến thành những công thức vật lý, những biểu đồ năng lượng. Ông mô tả cách khối kiến trúc khổng lồ của Đông Á, với hình dáng sắc nhọn, vật liệu kim loại lạnh lẽo và hệ thống kết cấu phức tạp, không chỉ đơn thuần chiếm dụng không gian vật lý mà còn thao túng dòng chảy khí trường, tương tự như cách một đập thủy điện kiểm soát lưu lượng nước. Tôi hình dung ra các đường "long mạch" của thành phố, không phải là những con rồng huyền thoại, mà là những dòng chảy năng lượng địa sinh, những luồng điện từ trường tự nhiên, đang bị nén ép, chặn đứng, và thậm chí là đảo ngược bởi sự hiện diện của công trình kia.

Những phân tích của cha về "tương quan ngũ hành" trong kiến trúc không còn là sự mê tín trong mắt tôi nữa. Ông đã giải thích chúng như những nguyên lý cơ bản về dao động vật lý và cộng hưởng. Kim loại của tòa nhà Đông Á, theo cha tôi, không chỉ là vật liệu xây dựng, mà còn là một bộ khuếch đại, một ăng-ten khổng lồ thu và phát ra những tần số cụ thể, gây nhiễu loạn các trường năng lượng tự nhiên, giống như một thiết bị gây nhiễu sóng vô tuyến làm tê liệt cả một hệ thống thông tin. Đây là một dạng khoa học pháp y về không gian, một sự mổ xẻ cấu trúc và chức năng để định vị nguồn gốc của sự bất ổn.

Tôi từng tin rằng kiến trúc là tạo ra không gian sống hài hòa, một sự tổng hòa giữa thẩm mỹ, công năng và tính bền vững. Nhưng cha tôi, qua những trang sổ này, đã nâng tầm khái niệm đó lên một cấp độ khác, nơi mỗi đường nét, mỗi vật liệu đều có thể là một yếu tố cấu thành của một "máy móc" vô hình, có khả năng tác động sâu sắc đến môi trường và con người. Ông không chỉ nhìn thấy một tòa nhà, ông nhìn thấy một công cụ. Và điều đó khiến tôi rợn người.

Cha tôi đã vẽ lại những sơ đồ phức tạp, chồng chất lên bản đồ thành phố, chỉ ra các điểm nút năng lượng quan trọng, nơi mà dòng chảy "khí" của đất bị chặn đứng hoặc chuyển hướng một cách cưỡng bức. Ông dùng các ký hiệu kiến trúc quen thuộc: đường trục, điểm trọng tâm, vector lực, nhưng lại gán cho chúng những ý nghĩa mà tôi chưa từng được học trong bất kỳ trường đại học nào. Sự giao thoa giữa những đường nét kỹ thuật chính xác và những khái niệm tưởng chừng trừu tượng này tạo nên một bản đồ độc đáo, một mật mã mà chỉ có những người có cùng tầm nhìn mới có thể giải mã.

"Tội phạm có tổ chức," tôi thầm nhủ. Đây không phải là một sai lầm trong thiết kế, hay một sự thiếu cân nhắc. Đây là một hành động có chủ đích, một kế hoạch được tính toán tỉ mỉ để gây ra một hiệu ứng nhất định. Tòa nhà Đông Á không chỉ là một trụ sở, nó là một "vũ khí địa lý," được thiết kế để gây ra sự suy yếu, sự mất cân bằng trên diện rộng. Tôi nhìn những hình ảnh phác thảo của tòa nhà, từng khối hình học sắc lạnh, từng vật liệu phản chiếu ánh sáng chói chang, và bỗng thấy chúng hiện lên một vẻ đáng sợ, một sự kiêu hãnh của quyền lực và sự hủy diệt tiềm tàng.

Cha tôi đã ghi chú cẩn thận về các loại vật liệu, đặc biệt là một hợp kim đặc biệt được sử dụng trong lõi của tòa nhà. Ông mô tả nó có khả năng "hấp thụ và phản xạ năng lượng theo một phổ tần số ...phổ tần số cụ thể, một đặc tính mà cha tôi đã dành cả đời để nghiên cứu và ghi chép.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →