🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tin nhắn đến lúc mười một giờ đêm, khi Minh Anh đang ngồi gấp quần áo và nghe podcast về lịch sử Đông Nam Á — thói quen cô dùng để tránh nghĩ ngợi quá nhiều vào cuối ngày.

"Tôi đã đọc dòng chữ cô viết trong sách. Nhiều lần."

Cô dừng lại, chiếc áo khoác kẻ caro nằm yên trong tay.

"'Tặng người khiến tôi nhớ rằng những thứ cũ không có nghĩa là đã hỏng.' — Cô có thể giải thích thêm không?"

Minh Anh nhìn màn hình một lúc. Ngón tay cô lướt qua bàn phím ảo, xóa đi gõ lại ba lần trước khi chỉ gửi đúng bốn chữ: "Anh nghĩ nghĩa là gì?"

Khải trả lời sau khoảng hai phút — đủ lâu để cô biết anh cũng đang cân nhắc.

"Tôi muốn gặp cô. Không phải ở Lá và Gió. Ở chỗ khác. Anh có thể không?"

Lần này cô không trả lời ngay. Cô đặt điện thoại xuống, đi pha một ly nước ấm, uống hết, rồi mới quay lại. Màn hình vẫn sáng, câu hỏi vẫn còn đó, kiên nhẫn như chính người gửi nó.

"Được. Anh muốn ở đâu?"

Họ hẹn nhau ở bờ hồ Tây, gần chỗ có hàng phượng vĩ cũ mà mùa hoa đã tàn từ tháng trước, chỉ còn lại những cành khẳng khiu chĩa lên trời chiều. Minh Anh đến trước năm phút, đứng nhìn mặt hồ đang chuyển sang màu xanh xám của buổi cuối chiều tháng Mười.

Gió từ hồ thổi vào lạnh hơn cô tưởng. Cô kéo cao cổ áo len màu nâu đất, hai tay đút túi. Phía xa, một chiếc thuyền nhỏ đang di chuyển chậm, để lại vệt nước lấp lánh rồi tan biến. Đâu đó có mùi bèo và mùi đất ẩm hòa vào nhau, mùi của những buổi chiều Hà Nội không nắng không mưa — loại buổi chiều mà người ta hay nhớ về sau này mà không hiểu tại sao.

Cô nghe tiếng bước chân trên đường đá lát trước khi nhìn thấy Khải. Anh mặc áo khoác xám, tóc hơi rối như vừa đi xe máy không đội mũ — điều đó làm anh trông khác với hình ảnh gọn gàng cô quen thấy ở quán cà phê. Trông anh giống... người thật hơn.

"Cô đến sớm." Anh nói, giọng bình thản nhưng có gì đó nhẹ hơn, như người vừa buông một thứ đang cầm chặt.

"Anh cũng đến sớm." Minh Anh đáp.

Khải đứng cạnh cô, cùng nhìn ra hồ. Họ không bắt tay, không chào hỏi kiểu xã giao. Cứ như thể đây là sự tiếp nối của một cuộc trò chuyện chưa kết thúc, chỉ là bị tạm dừng ở đâu đó.

"Cô có lạnh không?" anh hỏi.

"Hơi." Cô thừa nhận. "Nhưng không sao."

Một chiếc lá vàng rơi xuống mặt đường giữa hai người. Gió đẩy nó đi thêm vài bước rồi nó mắc lại ở kẽ đá. Minh Anh nhìn theo, không hiểu tại sao cô lại chú ý đến một chiếc lá vào lúc này.

"Tôi đã đọc dòng chữ đó," Khải nói, giọng thấp hơn một chút so với tiếng gió. "Đọc xong tôi không ngủ được. Không phải vì nó phức tạp — mà vì nó đơn giản quá. Giản dị theo kiểu khiến người ta không biết phải phản ứng thế nào."

Minh Anh không nói gì. Cô biết anh chưa xong.

"Những thứ cũ không có nghĩa là đã hỏng." Anh nhắc lại, như đang đọc chính xác từng chữ trong đầu. "Cô viết câu đó cho tôi. Tôi nghĩ cô hiểu điều gì đó về tôi mà ngay cả tôi cũng đang cố không nhìn thẳng vào."

Sóng nhỏ từ chiếc thuyền xa vỗ vào bờ đá, tiếng nước đều đặn như nhịp thở. Minh Anh nhìn vòng cung của đường bờ hồ kéo dài về phía làng Ngũ Xã — những mái nhà cũ xen lẫn cao ốc mới, kiểu pha trộn mà Hà Nội hay làm mà không xin lỗi.

"Tôi không viết để phân tích anh," cô nói sau cùng, giọng không biện hộ, chỉ là thật. "Tôi viết vì... tôi cũng đang nhắc nhở chính mình."

"Về cái gì?"

Cô hít vào một hơi dài. Hơi thở nhìn thấy được trong không khí lạnh — một vệt trắng mỏng rồi tan. "Về việc không vội vàng bỏ đi những thứ còn dùng được chỉ vì chúng có vết xước."

Khải im lặng một lúc. Rồi anh quay sang nhìn cô, lần đầu tiên từ khi họ đứng đây anh mới nhìn thẳng vào mặt cô. Ánh sáng chiều đang dần mất đi, bầu trời phía tây còn một dải cam nhạt sắp tắt.

"Tôi muốn nói thẳng một điều," anh bắt đầu.

"Anh cứ nói."

"Tôi muốn biết mình đang nghĩ gì." Anh dừng lại, như kiểm tra lại từng chữ trước khi nói ra. "Về cô. Tôi muốn biết điều đó — có được không?"

Câu hỏi treo trong không khí như vệt khói mỏng. Không có gì hối thúc, không có gì đòi hỏi một câu trả lời ngay lập tức. Chỉ là câu hỏi, và khoảng trống mà anh cố ý để lại phía sau nó.

Minh Anh nhìn ra mặt hồ.

Hồ Tây vào buổi chiều muộn có một kiểu tĩnh lặng riêng — không phải yên tĩnh hoàn toàn, vì vẫn có tiếng xe cộ xa xa, tiếng ai đó gọi nhau bên kia bờ, tiếng vịt trời đập cánh ở đâu đó trong đám sậy ven hồ. Nhưng tất cả những âm thanh đó không làm mặt nước xao động, như thể hồ đang giữ nguyên hình dáng của mình bất kể có gì xảy ra xung quanh.

Cô nghĩ đến cuốn sách bây giờ đang ở nhà anh. Nghĩ đến dòng chữ cô đã viết bằng bút bi xanh, chữ hơi nghiêng về bên phải theo thói quen từ hồi trung học. Cô đã viết mà không suy nghĩ nhiều — hoặc có suy nghĩ nhưng không muốn thừa nhận mình đang suy nghĩ về điều gì. Đó là kiểu hành động mà người ta chỉ hiểu được ý nghĩa của nó sau khi đã làm xong.

"Tôi không có câu trả lời ngay bây giờ," cô nói, giọng bình thản hơn cô nghĩ nó sẽ vang lên. "Nhưng tôi không bước đi. Anh thấy không?"

Khải nhìn cô. Trong ánh sáng nhạt của buổi chiều tàn, gương mặt anh không giấu được điều gì cả — không phải vì anh không cố, mà vì ánh sáng loại này không để người ta giả vờ dễ dàng.

"Thấy," anh nói khẽ.

Họ tiếp tục đứng đó. Gió thổi qua, cô lại kéo cao cổ áo. Anh không đề nghị cho cô mượn áo khoác của anh — và cô không chờ điều đó, vì đây không phải kiểu khoảnh khắc đó. Đây là kiểu khoảnh khắc mà người ta đứng cạnh nhau và để cái lạnh là cái lạnh, không cần phải giải quyết nó ngay.

Một con cò trắng bay ngang qua phía trên mặt hồ, chậm và thẳng, rồi biến vào khoảng mờ của cây cối phía bên kia bờ.

"Anh sợ không?" Minh Anh hỏi, không rõ cô đang hỏi về điều gì cụ thể.

Khải nghĩ một lúc. "Sợ chứ. Nhưng tôi mệt mỏi vì việc để nỗi sợ quyết định thay cho mình rồi."

Cô gật đầu, chậm rãi. Đó là câu trả lời của người đã ngồi với điều gì đó đủ lâu để biết tên nó, không phải câu trả lời của người nói cho có. Minh Anh biết sự khác biệt — cô đã nghe đủ loại câu trả lời để nhận ra đâu là thật.

Bầu trời phía tây tắt hẳn. Đèn đường ven hồ bắt đầu bật lên từng cái một, ánh vàng phản chiếu thành những vệt dài run rẩy trên mặt nước tối.

"Tôi hay đến đây một mình," cô nói, không biết tại sao lại nói điều này. "Thường là buổi sáng sớm. Lúc chưa đông người."

"Cô thích sự yên tĩnh."

"Không hẳn." Cô suy nghĩ. "Tôi thích chỗ có đủ không gian để nghĩ mà không bị ai hỏi mình đang nghĩ gì."

Khải cười — lần đầu tiên từ lúc gặp nhau hôm nay. Không phải tiếng cười lớn, chỉ là một góc môi nhếch lên đúng lúc, đúng chỗ.

"Vậy thì tôi đang vi phạm quy tắc của cô."

"Đôi khi quy tắc cần được vi phạm đúng người," cô đáp, rồi nhìn ra hồ để không nhìn vào mặt anh.

Tiếng còi xe từ đường Thanh Niên vọng lại. Mùi khói bếp than tổ ong từ đâu đó trong ngõ gần đó thoảng qua — mùi của buổi tối đang bắt đầu, của ai đó đang nấu cơm, của cuộc sống vẫn đang diễn ra bình thường ở khắp nơi xung quanh hai người đang đứng đây với những điều không bình thường đang lặng lẽ hình thành.

Khải không nói thêm gì. Cô cũng không.

Họ đứng cạnh nhau nhìn ra mặt hồ đêm đang dần lên, và trong khoảng lặng đó, Minh Anh nhận ra rằng không phải mọi câu hỏi đều cần được trả lời ngay — đôi khi, không bước đi đã là một câu trả lời rồi.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →