Đăng đứng trước cánh cửa gỗ sơn xanh rêu, tay vẫn còn mùi xăng từ chuyến giao hàng cuối, và nghĩ:
giá này mà thật thì cả Sài Gòn phải xếp hàng, chứ đâu tới lượt một thằng ship dạo như mình.
Anh liếc đồng hồ trên điện thoại. Còn ba phút nữa là bốn giờ chiều, đúng giờ hẹn ghi trong tin nhắn
Zalo của một số lạ tên "Cô Tuyết - cho thuê nhà". Con hẻm Cây Sung nằm sâu trong một con đường nhỏ
thuộc phường Thạnh Mỹ Tây, cách chợ Bà Chiểu chừng tám trăm mét đi bộ, đủ gần trung tâm để một đứa
mới lên thành phố như Đăng thấy giá một phẩy năm triệu một người một tháng là chuyện khó tin. Anh đã
tính rồi, trên đường chạy tới đây: phòng trọ tám mét vuông của anh ở Gò Vấp giờ đang trả hai triệu
ba, chưa điện nước.
Cây sung đầu hẻm to hơn Đăng tưởng, tán lá xoè rộng che gần nửa lối đi, rễ nổi lên mặt đất như những
bắp tay già. Dưới gốc cây, ba người khác cũng đang đứng, mỗi người giữ một khoảng cách vừa đủ để
không phải bắt chuyện.
Một cô gái mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc thấp, đang cầm một xấp giấy gì đó đọc chăm chú, môi mấp máy
như đang đọc thầm. Một anh chàng đeo tai nghe quàng cổ dù chẳng nghe gì, tay cầm cuốn sổ nhỏ, thỉnh
thoảng lại vẽ nguệch ngoạc lên bìa. Một chị mặc áo sơ mi công sở, tóc búi cao, đang bấm bấm gì đó
trên điện thoại, có vẻ như đang tính toán.
Không ai chào ai trước.
Đăng gật đầu chào chung, rồi đứng cách một quãng, quan sát. Đó là thói quen từ hồi cuối năm ngoái,
sau vụ bị lừa cọc hai triệu ở một tin đăng "phòng đẹp giá hời" trên một hội nhóm Facebook. Lần đó
người ta chỉ gửi vài tấm ảnh chụp trộm từ Google, hẹn Đăng chuyển khoản trước rồi biến mất số điện
thoại. Từ đó anh có luật riêng: nhìn kỹ trước, hỏi sau, không vội tin ai.
"Chắc tụi mình cùng tới xem phòng hả?" cô gái tóc búi cao lên tiếng trước, giọng có phần thẳng thắn.
"Tui tên Ngân."
"Đăng."
"Vy." Cô gái áo sơ mi trắng gấp xấp giấy lại, hoá ra là bản in tin đăng cho thuê nhà, có cả vài dòng
cô tự ghi chú bên lề bằng bút chì.
Người còn lại chỉ khẽ gật đầu, "Khuê," rồi lại cúi xuống cuốn sổ. Anh ta không nhìn thẳng vào ai lâu
quá hai giây.
Đúng bốn giờ, cửa gỗ mở ra. Một người phụ nữ ngoài năm mươi, dáng gọn, tóc búi cao giắt một cây trâm
gỗ, bước ra. Bà mặc áo bà ba màu nâu đất, tay ôm một cuốn sổ bìa da đã sờn góc.
"Cô Tuyết đây. Cô xin lỗi để các con đứng ngoài nắng." Giọng bà chậm, rõ từng chữ, kiểu người từng
đứng lớp nhiều năm. "Vào coi nhà đi, rồi mình nói chuyện."
Nhà nguyên căn, hai tầng cộng một gác lửng nhỏ phía sau, sân trước lát gạch cũ nhưng sạch, có một
giàn hoa giấy đỏ leo dọc tường rào. Bên trong bốn phòng ngủ, hai vệ sinh, một cái sân thượng nhỏ đủ
phơi đồ. Bếp rộng, có cả bàn ăn gỗ sáu chỗ ngồi, hơi to so với một căn nhà cho thuê bình thường.
Đăng đi chậm, mắt liếc từng góc: trần nhà không thấy dấu thấm nước, ổ điện không cũ nát, không có
mùi ẩm mốc nồng nặc kiểu nhà bỏ hoang lâu ngày. Có người vừa dọn sạch trước khi họ tới, hoặc nhà vẫn
được ở thường xuyên tới gần đây.
"Giá một phẩy năm một người, cọc ba tháng, hợp đồng đúng sáu tháng," cô Tuyết nói khi cả nhóm quay
lại phòng khách. "Điện nước theo giá nhà nước, không tính thêm."
Ngân là người hỏi trước, giọng thực tế: "Dạ cô ơi, sao giá này rẻ vậy ạ? Con coi mấy chỗ khác khu này
tính ra chắc gấp rưỡi."
"Rẻ vậy mà không có cớ gì thì tao xin phép nghi ngờ trước, sorry." Đăng nói thẳng, không phải với cô
Tuyết mà với cả nhóm, kiểu như đang nghĩ thành tiếng. Anh nhìn cô Tuyết. "Cô cho con hỏi, giấy tờ nhà
đứng tên cô không ạ? Con coi được không?"
Cô Tuyết không tự ái. Bà mở cuốn sổ bìa da, lấy ra một bản photo sổ đỏ, đưa cho Đăng không chút do
dự. "Con cứ coi kỹ. Cô không giấu gì hết."
Đăng cầm tờ giấy, soi từng dòng. Tên chủ sở hữu khớp với tên trên hợp đồng dự thảo, số thửa đất có,
địa chỉ khớp. Anh chưa dám kết luận gì, nhưng ít nhất đây không giống kiểu lừa đảo trắng trợn anh
từng gặp.
"Ở tạm thôi mà," anh tự nhủ, trả lại tờ giấy cho cô Tuyết, "sáu tháng, dính dáng gì nhiều đâu mà
sợ." Anh nói câu đó với chính mình nhiều hơn với ai khác, một cách tự trấn an quen thuộc trước khi
đặt bút ký bất cứ thứ gì quan trọng.
"Cô cho thuê nhà này bao lâu rồi ạ?" Vy hỏi, tay vẫn cầm bút, có vẻ chuẩn bị ghi chú.
"Từ năm hai ngàn mười lăm. Đây là căn thứ ba trong ba căn cô có." Cô Tuyết ngồi xuống ghế, đặt cuốn
sổ bìa da lên đùi, hai tay đặt lên trên như giữ một thứ gì quý. "Cô từng dạy Văn cấp hai, nghỉ hưu
non. Có tiền dành dụm với một khoản thừa kế nhỏ, mua được ba căn, cho thuê để có đồng ra đồng vào."
Nghe hợp lý. Đăng gật đầu, bớt căng hơn một chút, nhưng vẫn chưa hết.
Khuê, từ nãy giờ ít nói, bỗng đứng dậy, bước lại gần cửa sổ phòng khách nhìn ra sân sau. Ngoài đó,
tán cây sung từ đầu hẻm vươn cành qua tận tường rào, một nhánh sà xuống gần cửa sổ bếp. Anh đứng đó
hơi lâu, không nói gì, tay siết nhẹ quai cuốn sổ phác thảo.
"Anh Khuê ổn không?" Ngân hỏi.
"Ổn. Chỉ... cây to quá." Khuê quay lại, cười gượng, ngồi xuống chỗ cũ.
Cô Tuyết nhìn theo hướng Khuê vừa đứng một thoáng, rồi quay lại phía cả nhóm, giọng vẫn đều đều như
cũ. "Bốn con, nếu ưng, thì mai mốt ký hợp đồng. Nhưng trước khi ký," bà mở cuốn sổ bìa da, lật tới
một trang đã kẹp sẵn tờ hợp đồng photo, "cô có một điều kiện hơi lạ, cô muốn các con đọc kỹ trước khi
quyết."
Cả bốn người, lần đầu tiên từ lúc gặp nhau, cùng nhìn về một hướng: tờ giấy trong tay cô Tuyết.
Trên đó, in đậm hẳn một dòng, khác hẳn phần còn lại của hợp đồng.
Đăng chưa kịp đọc rõ chữ, chỉ thấy cô Tuyết đặt ngón tay lên đầu dòng, chuẩn bị đọc to.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →