🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

TIÊU ĐỀ: Lời Thú Tội Giữa Cảnh Hoang Sơ

Ta đứng đó, giữa bóng đêm đặc quánh của một căn phòng tạm bợ trong căn cứ Hộ Quốc mới được thiết lập, nhìn nàng Hà. Bóng nàng đổ dài, xiêu vẹo như một cái cây khô cằn giữa sa mạc. Sự kiêu hãnh từng rực cháy trong đôi mắt nàng giờ đã tắt lịm, chỉ còn lại ánh nhìn trống rỗng, vô định, tựa như dòng sông đã cạn khô, chỉ còn trơ đáy sỏi đá. Ta bỗng thấy lòng mình chùng xuống, một cảm giác xót xa len lỏi, không phải cho nàng, mà cho những gánh nặng mà con người thường phải mang vác, những lựa chọn sinh tử mà đôi khi, chỉ có kẻ trong cuộc mới thấu hiểu.

Nàng khẽ nâng đôi tay gầy gò, run rẩy, như muốn chạm vào hư không. Giọng nàng vỡ vụn, tựa như những mảnh sành nát vụn từ một chiếc bình cổ từng chứa đựng bao điều thiêng liêng. “Minh… ta xin lỗi.” Lời thú tội vang lên yếu ớt, lạc lõng giữa tĩnh mịch, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, đè nén không gian. Đó không phải là lời biện minh, mà là một sự buông bỏ, một sự chấp nhận số phận nghiệt ngã đã đẩy nàng vào con đường này. Ta cảm nhận được luân hồi và nhân quả đang hiện hữu trong từng thớ thịt, từng hơi thở của nàng.

“Người thân của ta… bệnh nặng,” Hà thều thào, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía xa xăm, nơi có lẽ chỉ mình nàng thấy được hình bóng của những người nàng yêu thương đang chìm trong đau đớn. “Một căn bệnh quái ác mà ngay cả những y thuật tinh xảo nhất của Hộ Quốc cũng đành bất lực. Ta đã tìm mọi cách, mọi phương thuốc, mọi hy vọng, nhưng tất cả đều tan biến như sương khói buổi ban mai. Cuộc đời này, có khi nào ta thực sự làm chủ được vận mệnh của mình đâu, chỉ là những chiếc lá bị cuốn theo dòng chảy định mệnh mà thôi.”

Nàng kể tiếp, những lời nói ngắt quãng, đứt đoạn, tựa như sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. Địch đã xuất hiện, không phải với hình hài hung tợn như ta từng hình dung, mà lại khoác lên mình tấm áo của một vị cứu tinh, một kẻ ban phát hy vọng. Hắn đã hứa, chỉ cần nàng làm theo, chỉ cần nàng giúp hắn thoát khỏi phong ấn, hắn sẽ ban cho nàng phương thuốc, một bí thuật cổ xưa có thể chữa lành mọi bệnh tật, đưa người thân nàng trở về từ bờ vực của cái chết. Một lời hứa ngọt ngào, một cám dỗ khó cưỡng mà không một kẻ phàm trần nào có thể chối từ, nhất là khi sinh mạng của người thương đang treo lơ lửng giữa hư vô.

Ta im lặng lắng nghe, trái tim không khỏi dấy lên những suy tư sâu xa về triết lý Đạo, về những ranh giới mong manh giữa thiện và ác, giữa hy vọng và tuyệt vọng. Hà đã làm sai, nhưng động cơ của nàng lại xuất phát từ tình yêu thương, một tình cảm thuần túy và mãnh liệt nhất của nhân loại. Liệu có ai dám đứng vững mà phán xét khi đứng trước ngưỡng cửa sinh tử của người thân? Ta đã từng nghĩ về Địch như một kẻ thù không đội trời chung, nhưng qua lời kể của Hà, hắn lại hiện ra dưới một góc độ khác, phức tạp hơn, một thực thể hiểu rõ những yếu điểm, những khát khao sâu thẳm nhất trong lòng người phàm.

Bên cạnh ta, cây Gậy Thủy Tinh, vừa được trục vớt từ đáy biển sâu, đang nằm tĩnh lặng trên một tấm vải nhung. Bề mặt gậy vẫn còn vương vấn những vết tích của thời gian, của dòng nước mặn mòi đã ôm ấp nó hàng ngàn năm. Ta khẽ vươn tay, những ngón tay chạm nhẹ vào thớ gỗ cổ xưa, cảm nhận hơi lạnh thấm vào da thịt, và rồi, như một dòng điện chạy qua, những ký ức ngàn xưa bỗng ùa về, không phải qua một ảo ảnh mờ ảo, mà là một dòng chảy chân thực, sống động, như ta đang sống lại chính khoảnh khắc đó.

Ta thấy mình đứng trên đỉnh núi, giữa cơn bão tố cuồng nộ, gió gào thét, sấm sét xé tan bầu trời. Dưới chân núi, nước biển dâng cao, nhấn chìm mọi thứ. Trước mắt ta không phải là một Thủy Tinh hung hãn, tàn bạo như những câu chuyện cổ tích đã kể. Mà là một người đàn ông, đôi mắt hằn lên vẻ mệt mỏi cùng cực, pha lẫn một nỗi đau khôn tả. Hắn không hề cố chấp, không hề điên cuồng lao vào trận chiến một mất một còn. Trái lại, ta thấy một sự tĩnh lặng đến lạ lùng trong ánh mắt ấy, một sự chấp nhận.

Hắn nhìn xuống dòng nước cuồn cuộn đang nuốt chửng đất đai, nhìn lên đỉnh núi sừng sững, nơi Sơn Tinh đang đứng đó, kiên cường như một phần của thiên nhiên. Và ta nhận ra, Thủy Tinh không phải kẻ thua cuộc trong một trận chiến, mà là một kẻ đã tự nguyện buông bỏ. Hắn không muốn tiếp tục cơn thịnh nộ vô ích này, không muốn nhìn thấy thêm cảnh vật bị hủy diệt, không muốn gánh vác thêm gánh nặng của sự thù hận đeo đẳng, không muốn linh hồn mình mãi bị xiềng xích trong vòng luân hồi của oán nghiệp.

Hết Chương 95

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 96
← TrướcTiếp →