Không gian giữa chúng tôi dường như đông đặc lại, nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều mang theo vị mặn chát của nỗi đau và sự dằn vặt. Ánh mắt Hà, vốn từng sắc sảo và kiên định như lưỡi dao, giờ đây lại mềm mại, u hoài như làn khói mỏng sau cơn mưa, phản chiếu một phần của linh hồn đang rạn vỡ. Tôi im lặng, để mặc câu chuyện của nàng trôi đi như dòng nước xiết, cuốn theo những mảnh vỡ của niềm tin và sự thật.
Mỗi lời nàng nói ra đều là một vết cứa sâu vào những gì tôi từng nghĩ là kiên cố, nhưng lạ thay, thay vì giận dữ, một cảm giác xót xa lại dâng lên trong lòng. Nỗi tuyệt vọng của một người con khi đứng trước sinh tử của người thân, ấy là thứ mà bất kỳ ai cũng có thể thấu hiểu, dù họ tu luyện thành tiên hay chỉ là kẻ phàm trần. Địch đã chạm vào đúng điểm yếu nhất, nơi mà triết lý Đạo về sự buông bỏ dường như cũng trở nên vô nghĩa.
Nàng kể về những đêm dài thức trắng bên giường bệnh của mẹ già, về những tiếng ho khan xé lòng và gương mặt hốc hác dần theo tháng năm. Về sự bất lực khi y thuật thế gian không thể làm gì hơn, và lời hứa của Địch, một lời hứa thì thầm trong màn đêm đen tối, mang theo ánh sáng duy nhất cho hy vọng đang lụi tàn. Đổi lấy sự giúp đỡ ấy, nàng phải trở thành đôi mắt, đôi tai của Địch trong Hộ Quốc Tông, một sự phản bội mà nàng biết rõ sẽ phải trả giá bằng cả cuộc đời và danh dự.
“Ta đã không còn lựa chọn nào khác,” nàng thì thầm, giọng nói vỡ vụn như chiếc lá khô. “Khi đứng trước sự sống và cái chết của người mình yêu thương, mọi giới hạn đều trở nên mong manh, mọi nguyên tắc đều bị xô đổ. Ta chỉ muốn mẹ ta được sống, được bình an, dù chỉ thêm một ngày.” Nước mắt nàng lặng lẽ rơi, những giọt trong vắt lăn dài trên má, không phải của sự yếu đuối, mà là của gánh nặng đã đè nén bấy lâu.
Tôi nhìn nàng, đôi mắt không còn sự phán xét, mà chỉ còn sự thấu hiểu sâu sắc cho một trái tim lạc lối. Triết lý Đạo dạy ta về luân hồi và nhân quả, về sự chấp nhận vòng quay sinh diệt của vạn vật. Nhưng đối với một người con, chứng kiến cảnh mẹ mình dần héo mòn, đó là một thử thách nghiệt ngã, một vực thẳm mà ít ai có thể bước qua mà không đánh mất một phần bản ngã.
Tôi không thể tha thứ cho hành động của nàng ngay lập tức, bởi lẽ sự phản bội luôn để lại vết sẹo khó lành. Nhưng tôi cũng không thể quay lưng lại với nỗi đau chân thật ấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 75 →