🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lời của Lão Huyền vẫn lởn vởn trong tâm trí tôi, như một làn khói trầm hương vấn vít mãi không tan trong những ngóc ngách sâu kín của linh hồn. "Thạch Sanh không phải anh hùng kiểu cổ tích. Ông ấy là người thường làm điều không tưởng. Giống con." Cái "giống con" ấy, nặng tựa ngàn cân, chẳng khác gì một lời thỉnh cầu, một gánh nặng định mệnh được đặt lên đôi vai vốn đã còm cõi của kẻ phàm trần này. Tôi hiểu, tu luyện thành tiên không phải là đạt được phép thần thông biến hóa, mà là tìm thấy sức mạnh phi thường ẩn chứa trong chính sự bình dị, trong tấm lòng kiên trung và đức hy sinh. Triết lý Đạo ấy, sâu xa hơn mọi kinh điển.

Sau những ngày chiêm nghiệm sâu sắc bên rìu đá của Thạch Sanh, tôi lại được dẫn đến một nơi khác, một không gian tĩnh mịch hơn, nơi những dòng chảy thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại âm vang của quá khứ. Không gian này tựa như một hang động ngầm, được kiến tạo khéo léo bên dưới một ngọn đồi thoai thoải, phủ đầy cây cổ thụ xanh rì. Không khí nơi đây mang theo hơi ẩm dịu mát, phảng phất mùi đất pha lẫn hương rêu phong ngàn năm, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh, vừa u huyền khó tả.

Những tia sáng yếu ớt từ một khe hở trên vách đá rọi xuống, vẽ nên những vệt vàng cam lung linh trên nền đá xám. Dưới ánh sáng huyền ảo ấy, một vật thể được đặt trang trọng trên bệ đá giữa lòng hang, thu hút mọi sự chú ý của tôi. Đó là một cây gậy, không quá lớn, nhưng mang trong mình vẻ đẹp của sự cổ kính và một nguồn năng lượng tĩnh lặng, mạnh mẽ. Tôi biết, đây chính là Gậy Thủy Tinh, bảo vật tiếp theo mà Hộ Quốc Tông gìn giữ.

Tiến lại gần, tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo nhưng không hề đáng sợ, mà trái lại, mang theo một vẻ hiu quạnh, buồn bã. Cây gậy được chế tác từ một loại gỗ không rõ tên, thân gậy đã bạc màu theo năm tháng, nhưng những đường vân gỗ vẫn hiện rõ, uốn lượn như những dòng chảy ngầm của sông suối. Phần đầu gậy được khảm một khối ngọc xanh biếc, trong vắt như giọt nước biển cả tinh khiết, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, tựa như ánh mắt của một sinh linh cô độc giữa dòng đời.

Tôi chạm nhẹ tay vào khối ngọc. Ngay lập tức, một dòng ký ức ập đến, không ồn ào dữ dội như thác đổ, mà uyển chuyển như dòng nước ngầm len lỏi qua tầng địa chất ngàn năm. Tôi cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa đại dương ký ức vô tận…

Hết Chương 61

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 62
← TrướcTiếp →