🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi đưa tay lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ trơn láng, cảm nhận sự ấm áp của thời gian đã in hằn trên từng thớ gỗ. Những vết sẹo nhỏ, những đường vân không đều, tất cả đều là chứng nhân cho sự tồn tại, cho những câu chuyện không lời đã được lưu giữ. Tôi hình dung ra những buổi chiều tà, khi những thành viên Hộ Quốc tiền bối, có thể là cả Thạch Sanh hay Sơn Tinh của những thời đại xa xưa, cũng từng đặt tay lên mặt gỗ này, trầm ngâm suy tư về vận mệnh non sông.

Bức tranh trong tâm trí tôi hiện lên rõ nét: một bóng người vóc dáng cường tráng nhưng ánh mắt chan chứa ưu tư, có lẽ là Thạch Sanh, đang nghiêng mình trước ánh đèn dầu leo lét. Chàng không phải một vị thần giáng thế, mà là một người con của đất Việt, gánh trên vai trọng trách bảo vệ lẽ phải bằng lòng dũng cảm và trái tim thuần khiết. Những vết chai trên bàn tay chàng, có lẽ cũng hằn sâu những câu chuyện về sự gian nan, về những đêm dài thức trắng mài rìu hay chiến đấu với yêu quái, không phải bằng phép thuật mà bằng sức mạnh của ý chí.

Hay có thể là Sơn Tinh, một vị huynh trưởng uyên bác, đang chậm rãi nhấp chén trà nóng, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi những rặng núi mờ sương vẫn vươn mình hùng vĩ. Người không phải là thần linh có thể hô mưa gọi gió theo ý muốn, mà là một bậc trí giả, một người có tầm nhìn xa trông rộng, hiểu thấu quy luật vận hành của thiên nhiên và lòng người. Ngài đã dùng trí tuệ, sự kiên trì và lòng yêu thương muôn dân để xây dựng đê điều, chế ngự dòng lũ, không ngừng Tu luyện thành tiên trong việc thấu hiểu và hòa mình cùng Triết lý Đạo của đất trời.

Dòng suy nghĩ của tôi trôi miên man, như một con sông cổ chảy qua bao triền đá, qua bao thăng trầm lịch sử. Tôi cảm nhận được hơi thở của họ, không phải là hơi thở của những siêu phàm thoát tục, mà là hơi thở của những con người bằng xương bằng thịt, với những niềm vui giản dị, những nỗi lo lắng trần thế, và một tình yêu đất nước sâu sắc , để rồi trong khoảnh khắc tĩnh lặng vô biên ấy, một làn hương lài tinh khiết bất chợt vấn vít, nhẹ nhàng dẫn dắt tâm hồn tôi thoát ly khỏi những vọng động trần ai, hướng về một cõi an nhiên thanh tịnh.

Hết Chương 45

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 46
← TrướcTiếp →