🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cái cảm giác hòa tan vào dòng chảy của ngàn năm ấy, nó không tan biến khi tôi mở mắt. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi thời gian vẫn vương vấn nơi đầu mũi, như thể tôi vừa nuốt trọn một viên thuốc tiên của ký ức. Mỗi hơi thở sau đó đều mang theo một chút trầm tích của quá khứ, của những lời thề thầm lặng và nỗi niềm của một vị vua mất nước, nhưng vẫn còn đó niềm tin vào một tương lai được bảo vệ.

Tôi đứng dậy, hai chân vẫn còn nặng nề như thể vừa trải qua một hành trình dài xuyên qua những tầng địa chất của thời gian. Cô Ba nhìn tôi với ánh mắt vừa lo lắng vừa thấu hiểu, một ánh mắt mà tôi đã dần quen thuộc, như ánh trăng rằm chiếu rọi vào đêm tối. Lão Huyền vẫn điềm nhiên như tượng đá, nhưng khóe môi ông khẽ nhếch lên, một nụ cười ẩn chứa bao nhiêu tầng triết lý Đạo sâu xa về luân hồi và nhân quả mà người phàm như tôi khó lòng thấu tỏ ngay được.

"Ngươi đã thấy gì?" Giọng Lão Huyền trầm ấm như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn mật thất. Ông không hỏi về hình ảnh cụ thể, mà hỏi về cảm nhận, về những rung động vô hình mà linh hồn đã tiếp nhận từ dòng chảy của ký ức. Bởi lẽ, sự thật nằm trong cảm thức, chứ không phải ở những sự kiện khô khan.

"Tôi thấy... một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng là một niềm tin sắt đá," tôi đáp, giọng khẽ khàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí linh thiêng. "Vị vua ấy, ông ấy không hề tuyệt vọng. Ông ấy đặt trọn niềm hy vọng vào thế hệ sau, vào những lời thề không nói thành lời, vào chính mảnh đất này." Mỗi từ ngữ phát ra đều khiến trái tim tôi se lại, như thể chính tôi đã sống qua khoảnh khắc lịch sử ấy, đã cảm nhận được gánh nặng của một vương triều sụp đổ.

Lão Huyền gật đầu, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như thể xuyên qua lớp tường đá mà nhìn thấy cả ngàn năm lịch sử đang cuộn chảy bên ngoài. "Đúng vậy. Đó chính là ý chí của Âu Lạc, ý chí của Hộ Quốc Tông. Nỏ Thần không chỉ là một vũ khí, nó là một lời thề, một linh hồn. Nó không chỉ đơn thuần là gỗ và đồng, mà là kết tinh của niềm tin và sự hy sinh." Triết lý Đạo dạy rằng vạn vật hữu linh, và một bảo vật mang trong mình ý chí của cả một dân tộc thì càng thấm đẫm linh khí.

Cô Ba tiến lại gần, đặt tay lên vai tôi, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh an ủi. "Ngươi đã làm rất tốt, Minh. Chính vì ngươi có thể cảm nhận được những điều đó, ngươi mới là người được chọn." Lời nói của cô như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn tôi, vốn đang chìm đắm trong những hoài niệm bi tráng của lịch sử nhuốm máu, của những linh hồn đã hóa thành cát bụi vì một lời thề thiêng liêng. Gánh nặng của định mệnh, của di sản Nỏ Thần, dường như đang đè nặng lên từng thớ thịt, từng mạch máu tôi.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →