Tôi đã cảm nhận được, qua dòng chảy ký ức vô hình kia, rằng cái gọi là “tu luyện thành tiên” không hẳn là việc đoạn tuyệt với trần thế, tìm đến cõi hư vô xa xăm. Mà đó, có lẽ, chính là sự hòa mình trọn vẹn vào dòng đời cuộn chảy, dùng tất thảy tâm huyết và sức lực để phụng sự, để bảo vệ, để dựng xây những giá trị trường tồn. Đó là một con đường Đạo riêng, một Triết lý Đạo được khắc ghi không phải bằng kinh điển, mà bằng chính cuộc đời, bằng những hành động tưởng chừng bình dị nhưng lại vĩ đại khôn cùng.
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua gò má, mang theo hương đất và cỏ cây từ ngàn xưa, như một lời thì thầm của thời gian. Trong tâm trí tôi, hình ảnh những bậc tiền nhân không còn là những pho tượng lạnh lùng hay những câu chuyện xa vời, mà trở nên sống động, gần gũi đến lạ thường. Họ là những con người bằng xương bằng thịt, mang trong mình niềm trăn trở, tình yêu thương và cả những nỗi sợ hãi, nhưng đã chọn vượt lên trên tất cả để làm điều phi thường.
Chẳng hạn như Thạch Sanh, tôi hình dung chàng không phải là người khổng lồ có thể nhổ bật cây đa, mà là một chàng trai mộc mạc, chất phác, với đôi tay chai sạn vì lao động, với trái tim lương thiện biết yêu thương và bảo vệ. Sức mạnh của chàng không đến từ phép thuật siêu nhiên, mà từ ý chí kiên cường, từ sự thuần khiết của tâm hồn, và từ tình yêu dành cho lẽ phải, không màng danh lợi. Đó là sức mạnh của một con người chọn sống chân thật, đối diện với gian khó bằng lòng dũng cảm bình dị nhất.
Và Sơn Tinh, không phải vị thần hô mưa gọi gió, có thể di chuyển núi non bằng một cái phẩy tay, mà là một thủ lĩnh tài ba, kiên cường của bộ tộc. Người ấy hẳn đã phải trải qua biết bao đêm thức trắng, suy tư về dòng nước hung hãn mỗi mùa lũ, về cách bảo vệ dân làng khỏi sự tàn phá của thiên nhiên. Tình yêu sâu đậm dành cho vùng đất của mình, cùng ý chí sắt đá và trí tuệ vượt trội, đã giúp người ấy tìm ra những giải pháp phi thường, dựng nên những con đê vững chãi, đương đầu với thách thức của dòng chảy cuồn cuộn từ ngàn xưa.
Những "phép thuật" của họ, theo cách hiểu của tôi, không phải là những phép biến hóa thần thông, mà là sức mạnh của sự kiên định, của trí tuệ, của lòng dũng cảm và đức hy sinh. Họ đã "tu luyện thành tiên" không phải bằng cách từ bỏ thế giới này, mà bằng cách đối mặt với nó, bằng cách biến những giới hạn của con người thành những khả năng vô hạn. Họ đã tìm thấy Triết lý Đạo trong chính cuộc sống đời thường, trong sự hài hòa với thiên nhiên và trong tình yêu thương dành cho đồng loại.
Cái gọi là "bảo vật" mà Hộ Quốc Tông gìn giữ, vì lẽ đó, không phải là những vật phẩm mang theo quyền năng siêu phàm hay phép thuật diệu ảo, được tôi luyện từ những bí ẩn vũ trụ hay ban phát bởi thần linh. Chúng không phải là những thứ có thể biến hóa trời đất, hô phong hoán vũ chỉ bằng một niệm. Mà thay vào đó, chúng là những hiện vật cụ thể, thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đã từng bước trên con đường tu hành đầy chông gai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →