"Vậy làm sao chúng ta có thể thuyết phục họ?" Tôi hỏi, giọng nói mang theo một chút băn khoăn, bởi lẽ sự gắn bó của một gia tộc với báu vật tổ tiên là điều tôi có thể hình dung được. Nó không chỉ là một vật thể, mà là cả một dòng chảy ký ức, một lời thề thầm lặng nối liền quá khứ và hiện tại. Cô Ba nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước cổ, phản chiếu ánh đèn vàng lờ mờ trong căn phòng, nơi thời gian dường như đã ngưng đọng.
Nụ cười hiền hậu nở trên môi cô, nhẹ nhàng như làn sương sớm vương trên lá. "Thuyết phục, con trai à, không phải là dùng lời lẽ hùng hồn hay quyền lực áp đặt. Thuyết phục là chạm đến trái tim, là khiến người khác nhìn thấy điều họ chưa từng thấy, cảm nhận điều họ chưa từng cảm nhận." Cô khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo hương sen dịu nhẹ.
"Gia đình ở Thanh Hóa ấy, họ đã giữ gìn mảnh Nỏ Thần không chỉ qua vài đời, mà là qua hàng chục thế kỷ. Hãy hình dung, qua bao biến thiên của lịch sử, bao cuộc chiến tranh, bao lần đổi thay triều đại, họ vẫn kiên trì bảo vệ nó như một phần máu thịt của mình. Đó không còn là một vật gia bảo đơn thuần, mà đã trở thành linh hồn, là bản sắc của cả một dòng họ." Cô Ba giải thích, mỗi lời như một nét vẽ chậm rãi, khắc họa nên bức tranh về sự kiên định và lòng trung thành.
Tôi trầm ngâm. Thật khó để hình dung một vật phẩm có thể mang nặng ý nghĩa đến vậy, đến mức trở thành điểm tựa cho sự tồn tại của một gia tộc. Như một cây cổ thụ bám rễ sâu vào lòng đất, mảnh Nỏ Thần ấy đã nuôi dưỡng tinh thần, định hình số phận của biết bao thế hệ. "Họ xem nó như một minh chứng cho sự tồn tại của tổ tiên, một lời nhắc nhở về nguồn cội và những lời thề đã được trao. Liệu chúng ta có quyền tước bỏ đi linh hồn đó của họ?" Tôi tự hỏi, và cũng là hỏi Cô Ba.
Cô Ba gật đầu, như thể đã đọc được suy nghĩ của tôi. "Đúng vậy, câu hỏi của con rất hợp lý. Triết lý Đạo dạy rằng mọi vật đều có vị trí và ý nghĩa riêng trong vũ trụ bao la này. Nỏ Thần cũng vậy, nó mang một sứ mệnh lớn lao hơn là chỉ được cất giữ trong một gia đình. Nhưng để họ nhận ra điều đó, chúng ta phải thấu hiểu nỗi niềm của họ trước tiên."
Cô Ba chậm rãi đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va chạm nhẹ nhàng, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Gia tộc ấy, họ mang họ Cao, hậu duệ của một vị tướng năm xưa đã được An Dương Vương tin tưởng giao phó nhiệm vụ bảo vệ một mảnh Nỏ Thần. Trải qua bao đời, câu chuyện về Nỏ Thần và trách nhiệm bảo vệ nó đã được truyền tụng, đôi khi được kể như một huyền thoại, đôi khi lại là một lời nguyền thiêng liêng. Nó là sợi dây vô hình kết nối họ với quá khứ vĩ đại, là niềm tự hào và cũng là gánh nặng."
"Họ không biết về Hộ Quốc Tông, không biết về Ma Giới hay Địch sao?" Tôi hỏi, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mỏng manh. Nếu họ hiểu được tình thế nguy cấp, có lẽ mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.
"Họ biết, nhưng chỉ là những truyền thuyết mơ hồ, những lời được thêu dệt qua ngàn năm, tựa như sương khói bay qua đỉnh núi, chẳng còn rõ hình hài nguyên bản.”
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →