Tiếng vọng từ vực sâu của lời tình nguyện hi sinh của Địch vẫn còn rung lên trong tâm khảm ta, một âm thanh trầm lắng hơn cả những bản trường ca bi tráng nhất. Nó không còn là tiếng gầm thét của kẻ thù bị xiềng xích, cũng chẳng phải lời thách thức ngạo mạn của một thế lực đối địch. Đó là hơi thở của một sinh linh đã nếm trải ngàn năm cô độc, giờ đây đứng trước ngưỡng cửa của một sự cô độc vĩnh viễn, nhưng lại bằng ý chí tự do của chính mình. Sự tĩnh lặng ấy, dẫu u hoài, lại mang theo một vẻ đẹp khó cưỡng, một triết lý Đạo sâu sắc về sự tự tại giữa vô thường.
Cơn giận dữ ban đầu, như ngọn lửa bùng cháy dữ dội, giờ đây đã lụi tàn thành những đốm tro tàn âm ỉ. Nó nhường chỗ cho một nỗi chua xót, một sự thấu hiểu nặng nề. Hộ Quốc đã giấu diếm, Cô Ba đã im lặng, nhưng có lẽ, cái gánh nặng của chân lý ấy, tự thân nó đã là một phong ấn vô hình, xiềng xích những trái tim mang theo nó. Nếu ta biết từ thuở ban đầu, biết rằng con đường tìm kiếm các bảo vật sẽ dẫn đến sự hi sinh vĩnh viễn của một linh hồn, liệu ta có đủ dũng khí để bước tiếp? Lời nói của Cô Ba, “Nếu con biết, con đã không có đủ dũng cảm tìm chúng,” giờ đây không còn là lời biện minh, mà là một sự thật đau đớn, một lời tiên tri nghiệt ngã.
Luân hồi và nhân quả, ta vẫn thường suy ngẫm về chúng như những sợi dây vô hình định hình số phận. Nhưng trong khoảnh khắc này, ta nhận ra, đôi khi, chính sự lựa chọn cá nhân lại là sợi chỉ mạnh mẽ nhất, có thể thay đổi cả một bản đồ định mệnh đã được vẽ ra từ ngàn xưa. Địch, kẻ bị phong ấn, kẻ bị coi là hiện thân của Ma Giới, lại chọn cách tự mình bước vào phong ấn, không phải vì cưỡng ép, mà vì sự thấu hiểu về vết nứt đang dần xé toạc ranh giới của hai cõi. Y chọn sự vĩnh hằng trong cô độc để bảo vệ sự tồn tại của cả hai thế giới, một hành động mà ít ai có thể ngờ tới từ một thực thể mang danh “Địch.”
Ta nhìn ngắm năm bảo vật đang đặt trang trọng trên một phiến đá cổ kính. Rìu của Thạch Sanh, gậy của Thủy Tinh, nỏ của An Dương Vương, bảo vật của Sơn Tinh, và một vật phẩm khác, thứ mà sự hiện diện của nó gần như bị lu mờ bởi hào quang của những cổ vật mang theo sứ mệnh lịch sử.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 151 →