🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

...lựa chọn ấy, tựa như một ánh chớp bất ngờ xé toang màn đêm u tối, chiếu rọi vào tận cùng tâm khảm ta, khiến mọi thứ vốn tưởng như rõ ràng bỗng chốc trở nên mờ ảo. Địch, thực thể mà bấy lâu nay ta vẫn mặc định là nguồn cơn của mọi tai ương, kẻ bị phong ấn ngàn năm bởi những người hùng vĩ đại, giờ đây lại tự nguyện dấn thân vào chốn giam hãm vĩnh viễn, không phải vì bị ép buộc, mà bởi một ý chí tự do. Lời nói của hắn, không chút oán thán hay toan tính, chỉ như một sự chấp nhận bình thản của kẻ đã thấu hiểu sâu sắc lẽ luân hồi và nhân quả.

Ta đứng đó, giữa không gian tràn ngập khí tức của sự thật vừa được hé lộ, cảm thấy thời gian như ngưng đọng. Trong khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa thiện và ác, giữa kẻ thủ và người hùng, dường như tan chảy vào hư vô. Địch, với tất cả sự phức tạp trong bản ngã của hắn, không phải là một ác nhân đơn thuần như những câu chuyện cũ đã khắc ghi. Hắn là một thực thể đã trải qua ngàn năm cô độc, ngàn năm chiêm nghiệm, và từ trong vực sâu của sự giam cầm ấy, một triết lý Đạo sâu sắc đã nảy mầm. Hắn biết rõ hơn ai hết cái giá của sự tự do và cái nặng của trách nhiệm.

Tâm trí ta quay cuồng với những suy tư. Hộ Quốc Tông, tổ chức mà ta đã dành trọn niềm tin, đã giữ kín một bí mật khủng khiếp suốt năm trăm năm. Vết nứt giữa hai cõi, mối đe dọa thực sự, không phải là sự giải thoát của Địch, mà là sự hợp nhất không thể tránh khỏi của hai thế giới nếu không có một người tình nguyện giữ phong ấn từ bên trong. Một sự hy sinh vĩnh viễn, vô danh, chìm vào quên lãng. Và giờ đây, khi Hộ Quốc Tông vẫn còn loay hoay tìm kiếm một linh hồn đủ kiên cường để gánh vác sứ mệnh ấy, chính Địch lại đứng ra, với lời đề nghị khiến cả trời đất cũng phải nghiêng mình lắng nghe.

“Tôi đã ở trong phong ấn 1.000 năm. Tôi biết ở trong đó như thế nào. Lần này tôi chọn, không bị ép.” Lời nói của Địch vẫn văng vẳng bên tai ta, trầm mặc nhưng kiên định, như một dòng sông chảy qua những khe đá thời gian. Đó không phải là một lời mặc cả, mà là một sự khẳng định về ý chí tự do, về khả năng tự chủ vận mệnh của một thực thể đã từng bị định danh là "phong ấn" thay vì "sinh linh." Sự nhận thức này, đối với ta, còn kinh ngạc hơn bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào.

Và rồi, một làn sóng cảm xúc dịu dàng nhưng mạnh mẽ dâng lên trong lòng ta. Không phải sự yếu đuối, mà là sự đồng cảm sâu sắc. Ngàn năm trong bóng tối, ngàn năm mang danh kẻ thù, nhưng bản chất của sự tồn tại lại ẩn chứa một ý nghĩa khác. Hắn không hề oán trách định mệnh, không hề than van về sự bất công. Thay vào đó, hắn chấp nhận nó, thấu hiểu nó, và giờ đây, sẵn lòng dùng chính kinh nghiệm cay đắng ấy để bảo vệ những gì mình đã từng vô tình đe dọa. Đó là một sự tu luyện thành tiên theo một cách không ngờ, không phải thông qua sức mạnh thần thông, mà qua sự thấu hiểu và lòng vị tha tuyệt đối.

Sự hy sinh của Địch, nếu được chấp thuận, sẽ là một chấm dứt cho ngàn năm đối đầu, một khởi đầu cho một triết lý Đạo mới, nơi mà ngay cả kẻ bị coi là ác cũng có thể trở thành người bảo hộ tối cao. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc đối mặt với sự thật phũ phàng về Hộ Quốc Tông. Năm trăm năm, một nửa thiên niên kỷ, tổ chức này đã biết về mối hiểm họa và cái giá phải trả, nhưng chưa bao giờ công khai, chưa bao giờ tìm được người tình nguyện. Họ đã để mặc một Địch oan khuất bị phong ấn, và giờ đây, lại để hắn tự nguyện bước vào một xiềng xích khác, dù mang danh cao cả hơn.

Cô Ba, người mà ta luôn kính trọng như một bậc lão thành mang trong mình bao nhiêu trầm tích của thời gian, bỗng chốc trở nên xa lạ đến khó hiểu.

Hết Chương 139

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 140
← TrướcTiếp →