🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

TIÊU ĐỀ: Hơi Thở Của Chân Lý Thức Tỉnh: Lời Thề Rạn Nứt Trong Lòng Người

Lời Thần Núi vang vọng trong ta, như tiếng chuông chùa cổ kính giữa thâm sơn cùng cốc, lay động từng thớ thịt, từng sợi gân trong tâm hồn. Ta nhắm mắt lại, cảm nhận sự thật trần trụi đang phơi bày, không còn là những lớp màn bí ẩn mà Hộ Quốc Tông đã dựng xây suốt bao thế kỷ. Không có sự ngụy biện, không một chút dối trá nào có thể tồn tại trước đôi mắt ngàn năm của vị thần.

"Người đã thấy, đã nghe, và đã hiểu những gì ta muốn nói chăng?" Giọng Thần Núi lại cất lên, trầm bổng như tiếng nước chảy qua khe đá, cuốn trôi đi những tạp niệm cuối cùng còn vướng víu trong ta. Ta mở mắt, nhìn vào hư vô, nơi ta cảm nhận sự hiện diện uy nghi mà lại vô cùng gần gũi của vị thần linh thiêng, người đã chứng kiến bao thăng trầm của cõi thế.

Ta cúi đầu thật sâu, không phải vì sợ hãi, mà bởi sự tôn kính và lòng thành thực đến tận cùng. "Thần Núi đã nhìn thấu tâm can kẻ phàm trần này, đã phơi bày những lầm lạc mà bấy lâu nay chúng con ôm giữ," ta cất lời, giọng khẽ khàng nhưng chứa đựng trọn vẹn sự chân thành. "Chúng con đã đến đây, với ý niệm sai lầm rằng bảo vật là vũ khí, là sức mạnh để đối đầu với Địch, để bảo vệ thế giới này theo cách chúng con vẫn tin tưởng."

Một hơi thở dài như tiếng gió núi ngàn đời lướt qua. "Hộ Quốc Tông đã quên mất căn nguyên của vạn vật, đã lạc bước khỏi con đường chân chính của Đạo," Thần Núi từ tốn nói, từng lời như khắc sâu vào linh hồn ta. "Quyền năng vĩ đại nhất không nằm ở sự hủy diệt, mà ở sự thấu hiểu, ở lòng từ bi và khả năng kiến tạo." Ánh mắt ta hướng về phía không gian trống trải trước mặt, nơi ta cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang dần hiện hữu, không hề hung hãn, mà lại ấm áp như hơi ấm của đất.

"Bảo vật của Sơn Tinh, của người hùng từng dựng nên những ngọn đồi, những con đê vững chãi, không phải là thứ để các ngươi dùng vào chiến trận," Thần Núi tiếp lời, giọng đầy sự cảm thông. "Nó là biểu trưng của sự kiên cường, của ý chí xây dựng, của tình yêu thương dành cho bách tính và vùng đất này. Nó là tinh hoa của sự cân bằng, của sức sống mãnh liệt đến từ lòng đất mẹ." Ta cảm nhận một sự rung động nhẹ nhàng từ sâu thẳm lòng núi, như thể chính khối đất đá cũng đang lắng nghe và đồng điệu với lời của Người, lời của chân lý vĩnh hằng về sự sống và ý chí kiên cường mà lòng đất mẹ ôm ấp tự ngàn xưa.

Hết Chương 127

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 128
← TrướcTiếp →