🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ta đứng đó, giữa mênh mông núi rừng Ba Vì, cảm nhận từng hơi thở của đất trời hòa vào nhịp đập của trái tim, và lời Thần Núi vẫn vang vọng, gột rửa đi bao bụi trần của những toan tính và tham vọng. Một cảm giác thanh tịnh lạ lùng lan tỏa, như thể linh hồn ta vừa được tắm mình trong dòng suối nguồn nguyên thủy, nơi mọi lời dối trá, mọi che đậy đều trở nên vô nghĩa. Ta nhận ra rằng, trước sự vĩ đại của đất trời và những bậc tu hành chân chính, phàm nhân chỉ có thể cúi đầu và phơi bày chân tâm.

Sự thanh khiết của không khí Ba Vì, hòa quyện với mùi hương của cây cỏ ngàn năm, thấm sâu vào từng tế bào, đánh thức một phần tâm hồn đã ngủ quên từ lâu. Ta cảm thấy mình không còn là người thừa kế của Hộ Quốc, không phải kẻ gánh vác sứ mệnh hay bảo vật, mà chỉ là một hạt cát nhỏ bé, đứng trước sự uy nghiêm của tạo hóa. Trong khoảnh khắc ấy, mọi gánh nặng dường như tan biến, chỉ còn lại sự thật trần trụi về chính ta, về những ước vọng sâu kín nhất.

"Thần Núi," ta cất tiếng, giọng nói không còn vẻ kiên định, mà pha lẫn chút run rẩy của một kẻ phàm trần đối diện với sự vĩnh cửu. "Người nói Hộ Quốc chúng con tìm đến bảo vật vì mục đích sai lầm. Có lẽ, người đã nhìn thấu những mưu tính sâu kín nhất, những lo toan chưa thành hình trong tâm hồn mỗi thành viên." Ta hít thở sâu, chuẩn bị phơi bày tất cả, dù cho điều đó có thể khiến ta trở nên yếu đuối trong mắt bậc cổ xưa.

"Khi Ma Giới trỗi dậy, nỗi sợ hãi bao trùm. Chúng con, những người kế thừa, chỉ nhìn thấy một mối đe dọa cần được dập tắt. Chúng con tìm kiếm sức mạnh trong bảo vật, một loại sức mạnh hữu hình để đối kháng với cái ác đang hiện hữu." Ta ngước nhìn lên đỉnh núi mờ sương, nơi dường như ẩn chứa cả ngàn năm lịch sử và triết lý Đạo. "Chúng con muốn dùng chúng như vũ khí, để bảo vệ những gì còn sót lại của thế giới này, để ngăn chặn sự hủy diệt mà chúng con tin là đang đến."

"Nhưng có lẽ, cái nhìn của chúng con quá hẹp hòi, quá thiển cận." Một nỗi buồn sâu sắc dâng lên trong lòng. "Chúng con bị cuốn vào vòng xoáy của luân hồi và nhân quả, của thiện ác đối đầu, mà quên mất rằng mọi sự vật trên đời này đều có căn nguyên sâu xa hơn. Bảo vật của Thạch Sanh, của Sơn Tinh, của Chử Đồng Tử, của Thánh Gióng... chúng không phải là công cụ đơn thuần để chiến đấu."

Ta dừng lại, để những lời từ đáy lòng mình thấm đẫm không gian. "Chúng là di sản, là ký ức, là tinh hoa của những con người đã từng sống, đã từng cống hiến. Họ không phải là thần thánh, như người đã nói. Họ là phàm nhân, nhưng tâm hồn họ vĩ đại, ý chí họ kiên cường, và hành động của họ đã trở thành huyền thoại. Chúng con tìm kiếm sức mạnh phép thuật, trong khi có lẽ, sức mạnh thực sự nằm ở sự thấu hiểu và kế thừa tinh thần của họ."

"Người đã ban cho con cơ hội nhìn thấy những hồi ức ấy, những ký ức về Thạch Sanh với lòng nhân từ vô hạn, về Thủy Tinh với khát vọng vươn mình giữa bão tố, hay về vô số những tâm hồn cao cả đã hóa thân thành hơi thở của non sông."

Hết Chương 121

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 122
← TrướcTiếp →