Ta nhắm mắt lại, để dòng chảy của linh khí ấy dẫn dắt tâm trí. Trong khoảnh khắc ấy, ta thấy mình nhỏ bé lạ thường trước sự vĩ đại của thời gian, trước những lớp trầm tích ký ức đã định hình nên ngọn núi thiêng này, như những cuốn sách cổ được xếp chồng lên nhau qua hàng thiên niên kỷ, mỗi trang đều ghi lại một câu chuyện thầm lặng về vũ trụ và con người.
Linh khí Ba Vì, như một dòng suối trong lành chảy qua tâm hồn, gột rửa đi những lo âu và định kiến. Ta cảm nhận được sự hiện diện của một ý thức cổ xưa, không phải hình hài, không phải giọng nói, mà là một cảm giác sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, phản chiếu chân lý vạn vật. Đó là Thần Núi, không ngủ yên trong huyền thoại mà thức tỉnh trong từng mạch đá, từng nhành cây, từng hạt bụi.
Trong sự tĩnh lặng ấy, một lời thì thầm không tiếng vang vọng trong tâm trí ta, nhẹ nhàng như gió thoảng qua khe núi: "Các ngươi tìm đến đây... với khát khao sức mạnh, với ý định chiến đấu. Các ngươi muốn dùng những gì đã phong ấn để làm vũ khí, để đối đầu với một thực thể khác. Mục đích ấy, liệu có đúng với triết lý Đạo của tạo hóa không?"
Ta không hề ngạc nhiên trước lời chất vấn ấy, bởi lẽ trong sâu thẳm, ta biết rằng mọi hành động đều ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa, và Thần Núi, với tầm nhìn vượt xa phàm tục, có thể nhìn thấu mọi thứ. Ta không thể nói dối, không thể che giấu bất kỳ điều gì trước sự minh triết vĩ đại như vậy. Sự thật, dù trần trụi đến đâu, cũng cần được bày tỏ.
"Thưa Thần Núi," ta thầm thì trong tâm khảm, lời nói không thành tiếng nhưng ý niệm rõ ràng như pha lê, "chúng con đến đây không phải vì khát khao quyền năng hay mong muốn chiến thắng bằng mọi giá. Chúng con đến vì sợ hãi, vì trách nhiệm, vì một lời thề ngàn năm đã khắc sâu vào linh hồn của Hộ Quốc."
Ta cúi đầu, không phải vì sợ hãi mà vì lòng thành kính, vì sự khiêm nhường trước trí tuệ cổ xưa. "Chúng con đã chứng kiến sự tàn phá, sự mất mát mà Địch mang lại. Nhưng chúng con cũng hiểu rằng Địch không phải là một ác quỷ đơn thuần, sinh ra chỉ để gieo rắc tai ương. Chúng con biết rằng Địch cũng là một phần của luân hồi và nhân quả, một thực thể phức tạp mang trong mình những bi kịch riêng."
Ta tiếp tục, từng lời nói như một lời thú tội chân thành từ đáy lòng: "Chúng con tìm kiếm bảo vật, không phải để tạo ra một cuộc chiến mới, mà để tìm kiếm sự cân bằng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 118 →