Nỗi buồn trong chân ý của Thần Núi không biến mất, nhưng nó dường như biến hóa thành một sự chấp nhận thâm trầm, một nỗi u hoài đã lắng đọng qua biết bao nhiêu thời đại. Làn năng lượng êm dịu ấy, như hơi thở của đất trời hòa quyện, vuốt ve tâm can ta, không phải để xóa nhòa lỗi lầm, mà để mở ra một cánh cửa của sự thấu hiểu. Ta cảm nhận được trong cái vuốt ve ấy một sự bao dung vô hạn, một sự đau đáu khôn cùng dành cho những kẻ phàm trần lầm lạc.
Ta nhắm mắt, để mặc cho linh hồn mình trôi nổi trong dòng chảy của ký ức và cảm xúc đang lan tỏa từ lòng núi. Đó là cảm giác của hàng ngàn năm chứng kiến, hàng ngàn năm giữ gìn, hàng ngàn năm buồn bã khi thấy con người cứ mãi quay quắt trong vòng luân hồi của tham sân si, quên đi những giá trị nguyên thủy của Đạo. Tu luyện thành tiên, không phải là để sở hữu sức mạnh hủy diệt, mà là để đạt đến cảnh giới của sự hòa hợp, của lòng từ bi vô hạn.
Lời thú tội của ta, thoạt đầu chỉ là gánh nặng chất chứa trong lòng, giờ đây lại như một dòng suối trong vắt chảy vào đại dương tâm thức của Thần Núi, làm dịu đi những cơn sóng ngầm của nỗi thất vọng. Ta hiểu rằng, Thần Núi không trách phạt, mà chỉ đau lòng. Nỗi đau ấy không phải là sự giận dữ, mà là sự tiếc nuối cho những con đường đã lạc lối, cho những chân lý đã bị lãng quên.
“Hỡi Thần Núi thiêng liêng,” ta thầm thì, không bằng lời nói mà bằng ý niệm trong tâm khảm, “chúng con đã quá mải mê đuổi theo cái bóng của quyền năng mà bỏ quên bản chất của sự sống. Chúng con đã quên rằng, những bảo vật này không phải là binh khí để chinh phạt, mà là những hạt mầm của trí tuệ, của tình yêu thương, của sự kết nối giữa vạn vật. Chúng con đã nhìn chúng bằng con mắt của kẻ chiến binh, chứ không phải bằng con mắt của kẻ tu hành.”
Sự im lặng bao trùm, nhưng đó không phải là sự im lặng trống rỗng. Đó là sự im lặng của hàng ngàn tiếng vọng, của những hơi thở cổ xưa đang lắng nghe. Ta cảm nhận được một luồng ý niệm khẽ khàng đáp lại, như tiếng thì thầm của gió luồn qua kẽ lá cổ thụ. Nó không phải là một câu trả lời cụ thể, mà là một cảm giác, một sự đồng điệu sâu xa, một lời nhắc nhở về Triết lý Đạo: mọi vật trong vũ trụ đều có một vị trí, một vai trò, một chân lý riêng. Khi ta đi ngược lại chân lý ấy, tự khắc sẽ sinh ra biến động, sinh ra đau khổ.
“Chúng con đã tìm kiếm sức mạnh để chống lại Ma Giới,” ta tiếp tục, lời tự thú giờ đây đã trút bỏ hết sự nặng nề, chỉ còn lại sự chân thành tuyệt đối. “Chúng con tin rằng chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ. Nhưng có lẽ, chính niềm tin ấy đã khiến chúng con lạc lối. Sức mạnh chân chính không nằm ở khả năng hủy diệt, mà nằm ở khả năng hàn gắn, khả năng khai sáng, khả năng thức tỉnh.”
Ta cảm nhận được chân ý của Thần Núi lay động. Đó không phải là một cái gật đầu, mà là một sự rung chuyển nhẹ nhàng trong tâm thức, như mặt hồ gợn sóng khi một viên đá nhỏ rơi xuống. Nỗi buồn của Thần Núi, vốn đã lắng đọng qua hàng vạn niên, giờ đây như được tháo gỡ một phần gánh nặng, khẽ lay động trong cõi hư vô.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 116 →