🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ta không giấu giếm sự yếu đuối, sự bối rối, và cả nỗi sợ hãi đang len lỏi trong từng thớ thịt. Giữa không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt này, lời thốt ra từ đáy lòng ta chẳng khác nào tiếng vọng của một kẻ phàm trần lạc lối giữa cõi vô thường, cố gắng tìm kiếm một tia sáng dẫn đường. Sự thật trần trụi về những gì ta biết, những gì Hộ Quốc đã tin tưởng suốt hai thiên niên kỷ qua, dường như đang lung lay tận gốc rễ.

Một luồng khí lạnh lướt qua, không phải của gió trời mà là của sự hiện hữu cổ xưa, như một hơi thở ngàn năm từ lòng đất mẹ. Nó không mang theo sự đe dọa, mà là một sự tĩnh lặng sâu thẳm, một cái nhìn thăm thẳm xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc. Ta cảm thấy như thể mọi suy nghĩ, mọi ý niệm dù nhỏ nhất trong tâm trí mình đều đang được phơi bày trần trụi trước một trí tuệ đã chứng kiến bao bể dâu, bao thăng trầm của nhân thế.

Cái cảm giác ấy giống như khi một hạt mầm bé nhỏ, vừa vươn mình khỏi lòng đất, đối diện với sự bao la của vũ trụ. Nó nhận ra mình nhỏ bé, yếu ớt, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được dòng nhựa sống bất tận chảy trong mình, một phần không thể tách rời của vạn vật. Triết lý Đạo vẫn thường dạy rằng, chỉ khi ta chấp nhận sự vô thường của bản ngã, ta mới có thể hòa mình vào dòng chảy vĩnh cửu của tự nhiên.

Và rồi, một âm thanh không phải bằng lời, không phải bằng tiếng, mà là một cảm giác, một ý niệm bỗng tràn ng ngập tâm trí ta. Nó như một dòng suối mát lạnh xoa dịu nhưng cũng sắc lạnh như băng, mang theo một thông điệp cổ xưa, trầm mặc: “Các ngươi đến để lấy. Lấy để làm vũ khí. Lấy để chiến thắng một cuộc chiến mà các ngươi tin là cần thiết. Nhưng các ngươi đã quên đi bản chất của sự bảo vệ, quên đi lời thề nguyên thủy của đất trời.”

Ý niệm ấy không mang theo sự phán xét hay giận dữ, mà là một nỗi buồn sâu thẳm, một sự mệt mỏi đã kéo dài qua bao thế hệ. Nó như lời than thở của một linh hồn cổ đại chứng kiến nhân loại lặp đi lặp lại những sai lầm, mãi mãi chạy theo vòng xoáy của quyền lực, của tham vọng bất diệt, để rồi tự trói buộc mình trong gông cùm của những khát khao không đáy.

Hết Chương 113

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 114
← TrướcTiếp →