Trời rạng sáng, mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn những vũng nước đọng lại khắp sân trường, phản chiếu ánh
bình minh đầu tiên của một ngày mới. Không khí trong lành lạ thường sau cơn mưa lớn, mùi đất ẩm
quyện với mùi cỏ non, một sự tương phản kỳ lạ so với những gì vừa xảy ra suốt đêm qua.
Bác lao công đã bắt đầu công việc quét dọn thường nhật ở khu Dãy A, hoàn toàn không hay biết gì về
những gì vừa diễn ra cách đó không xa, một minh chứng rằng cuộc sống bình thường của ngôi trường vẫn
tiếp diễn, bất kể những bí mật nào vừa được phơi bày trong bóng tối.
Cả nhóm đứng trước Dãy B, người ai nấy ướt sũng, kiệt sức, nhìn dãy nhà cũ dưới ánh sáng ban ngày,
lần đầu tiên sau một đêm dài, trông nó chỉ còn là một toà nhà bỏ hoang bình thường, tường vôi vàng
bong tróc, không còn ánh đèn vàng đục nào còn sót lại.
Tám người đã được giải phóng đêm qua, kể cả Anh Thư, kể cả Trần Minh Đạt. Nhưng danh sách vẫn còn
những cái tên chưa kịp xử lý, và trong đó, nặng nề nhất, vẫn là câu hỏi về Ngọc Lan, người mà bác Sáu
đã dành gần ba mươi năm để giữ lại.
Bác Sáu ngồi thụp xuống bậc thềm, người ông run lên từng chặp, không rõ vì lạnh hay vì cảm xúc vừa
trải qua. Cô Vân đứng cách đó không xa, mặt tái nhợt, tay vẫn cầm xấp hồ sơ cô Hân đưa cho, chưa nói
được lời nào kể từ lúc chứng kiến sự thật.
"Chuyện này," thành viên ban giám hiệu đi cùng lên tiếng, giọng vẫn còn run, "phải báo cáo lên trên.
Không thể giấu được nữa."
Cô Vân gật, không phản kháng, ánh mắt bà đã mất hẳn vẻ điềm tĩnh quen thuộc, thay vào đó là một sự
hoang mang thật sự của người vừa phát hiện ra hành động "chưa vội kết luận" của mình suốt nhiều năm
qua đã vô tình tiếp tay cho một điều lớn hơn bất cứ gì bà từng tưởng tượng.
Vy đứng riêng một góc, Sổ Người Vắng trong tay đã gần đầy kín, chỉ còn vài trang trắng cuối cùng. Cô
nhìn Bảo, đang ngồi cạnh chú Thành an ủi ông, nhìn cô Hân đang trao đổi gì đó với thành viên ban giám
hiệu, nhìn bác Sáu vẫn ngồi lặng trên bậc thềm, và nhìn về phía Dãy B, nơi vẫn còn những cánh cửa
thừa chưa được giải quyết.
Mọi sự thật đã phơi ra: cô Vân, bác Sáu, Ngọc Lan, cả hệ thống hồ sơ "chưa xử lý" từng bị che giấu
suốt nhiều năm. Chỉ còn lại câu hỏi cuối cùng, câu hỏi lớn nhất trong tất cả, mà chính Vy cũng chưa
biết câu trả lời: giờ phải làm gì tiếp theo với những gì còn sót lại.
Cô bước tới gần cánh cửa gỗ dẫn vào Dãy B, đứng đó, nhìn vào khoảng tối bên trong, nơi giờ chỉ còn
là một dãy nhà hoang bình thường dưới ánh sáng ban ngày, nhưng cô biết, khi mười bảy giờ tới, mọi
thứ sẽ lại hiện ra như cũ, chờ đợi một quyết định mà chỉ mình cô, cùng với những người đứng sau lưng
cô lúc này, mới có thể đưa ra.
Còn chưa đầy một tháng nữa, Dãy B sẽ chính thức bị niêm phong để phá dỡ. Ngọc Lan vẫn còn đó, cùng
với ba cái tên khác chưa kịp giải phóng đêm qua. Bác Sáu, người đã buông tay cho Anh Thư, giờ phải
đối diện với chính câu hỏi khó khăn nhất đời mình. Cô Vân, người từng che giấu cả một hệ thống, giờ
phải đối diện với hậu quả thật sự của những gì mình đã làm.
Và Vy, đứng đó, một tay vẫn còn nắm chặt cuốn sổ đã theo cô suốt bốn năm, tự hỏi liệu điều đúng đắn
nhất lúc này là gọi tên tất cả, hay giữ lại một phần cho những người cần được giữ, hay chấp nhận
buông bỏ để đảm bảo an toàn cho những người đang sống.
Cô chưa có câu trả lời. Trời đã sáng hẳn, tiếng chim bắt đầu ríu rít trên những tán cây, một ngày
mới bắt đầu như mọi ngày bình thường khác, chỉ riêng với Vy, đây là buổi sáng cô sẽ phải chọn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.