🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bạn có phải là người mà bạn bè hay tìm đến lúc nửa đêm để kể chuyện buồn không?

Người luôn có sẵn một câu an ủi đúng lúc. Người nhớ hết những chi tiết nhỏ trong câu chuyện của người khác. Người khi bạn bè cần, luôn xuất hiện.

Và rồi có những đêm chính bạn cũng cần được lắng nghe — nhưng bạn nhìn quanh danh bạ, không biết nên nhắn cho ai, vì sợ họ không quen với việc bạn là người cần giúp thay vì người giúp đỡ.

Tôi nghĩ đây là một trong những nỗi cô đơn ít được nói đến nhất: cô đơn của người luôn cho đi sự lắng nghe mà không mấy khi nhận lại.

Nếu bạn đang ở trong tình huống đó, tôi muốn nói: khả năng lắng nghe của bạn là một món quà thật sự — nhưng nó không nên là lý do khiến bạn quên mất mình cũng cần được lắng nghe.

Có thể bạn cần tìm, hoặc xây dựng, một mối quan hệ mà ở đó vai trò được đổi ngược — nơi bạn không phải luôn là người mạnh, người ổn, người có câu trả lời. Điều đó có thể là một người bạn mới, một chuyên gia tâm lý, một cộng đồng nào đó nơi không ai biết bạn với hình ảnh "người luôn ổn."

Và với những người bạn cũ vẫn hay tìm đến bạn — không sao nếu một ngày bạn nói với họ: "Hôm nay tớ cũng đang không ổn lắm, tớ có thể kể một chút không?" Người thật lòng quý bạn sẽ không thấy đó là gánh nặng. Họ sẽ thấy đó là cơ hội để trả lại những gì bạn đã cho họ bấy lâu.

Bạn không cần phải đợi đến lúc kiệt sức hoàn toàn mới được phép lên tiếng. Bạn có thể lên tiếng ngay bây giờ, khi mọi thứ vẫn còn ở mức chịu được — đó mới là lúc dễ được giúp đỡ nhất.

Đêm nay, nếu không có ai để kể, thì kể ở đây cũng được. Tôi đang lắng nghe.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →