Bé Hoa không chịu nằm yên.
Không phải vì đau — ca trực trước đã xử lý cơn sốt, giờ nhiệt độ ổn định ở 37,2. Không phải vì sợ — đứa bé sáu tuổi này có cặp mắt nhìn thẳng vào mặt người khác theo cách mà phần lớn người lớn không dám làm. Hoa không chịu nằm yên vì căn phòng bệnh viện vào lúc hai giờ sáng thì yên quá, và yên quá thì không ngủ được.
Châu hiểu cảm giác đó.
"Cô kể chuyện cho con nghe được không?"
Châu đang viết hồ sơ ở bàn đầu giường, tay vẫn cầm bút. Hoa hỏi bằng giọng của người đã chờ đợi lâu rồi nhưng không muốn làm phiền. Cái giọng đó — chín chắn hơn sáu tuổi rất nhiều — khiến Châu dừng lại.
Mẹ Hoa không ở được đêm nay. Có em nhỏ ở nhà, không có người trông. Bà đã khóc ở hành lang trước khi về, dặn Hoa đủ thứ trong mười lăm phút, nhưng rồi vẫn phải đi. Hoa nhìn theo mẹ đến khi bóng bà khuất sau cánh cửa thang máy, rồi quay vào giường, không khóc.
Châu đặt bút xuống.
"Cô kể chuyện gì được nhỉ." Không phải câu hỏi. Châu kéo ghế lại gần hơn, ngồi sát thành giường. "Con thích chuyện gì?"
"Chuyện thật." Hoa nói. "Chuyện bịa thì con biết liền."
Châu bật cười — tiếng cười nhỏ, bất ngờ, loại tiếng cười không kịp giả vờ. "Được rồi. Chuyện thật."
Cô nghĩ một giây. Không phải nghĩ xem kể gì — mà nghĩ tại sao mình lại có nhiều thứ để kể hơn cô tưởng.
"Gần chỗ cô ở có một con mèo," Châu bắt đầu. "Con không biết nó sống ở đâu. Buổi sáng nó ngồi ở bậc thềm tầng một, buổi tối nó ở trên nóc hộp thư. Ban đêm thì không ai biết nó đi đâu."
Hoa lắng nghe, kéo chăn lên đến cằm.
"Con mèo màu gì?"
"Vàng. Có một mảng trắng ở đuôi. Nó không để ai vuốt — hễ đưa tay ra là nó nhìn như thể đang tính toán xem có nên cắn không." Châu dừng lại. "Nhưng hôm nào cô về sớm, mà đi qua bậc thềm chậm thôi, nó hay nhìn theo."
"Nó quen cô rồi."
"Có thể vậy."
Hoa gật đầu, nghiêm túc như đang xác nhận một số liệu. Châu tiếp tục.
"Tầng cô ở có một bà cụ, bà Năm. Hơn bảy mươi tuổi. Sáng nào bà cũng ngồi ở hành lang uống trà, nhưng gần đây bà hay ngồi trong nhà hơn — để cửa hé, uống trà ở bàn cạnh cửa sổ. Bà không nói nhiều, nhưng hôm nào cô đi qua bà cũng nhìn lên. Kiểu nhìn như thể đang chào mà không cần dùng lời."
"Tại sao bà không chào bằng lời?"
Châu suy nghĩ. "Cô nghĩ vì bà biết mình hiểu. Không cần nói thêm."
Hoa im lặng một chút. Ngoài hành lang bệnh viện có tiếng xe đẩy lăn qua, tiếng nước chảy xa xa. Phòng này yên hơn.
"Còn ai nữa không?"
"Có anh IT." Châu không định dùng từ đó, nhưng nó thoát ra tự nhiên. "Phòng kế bên cô. Làm đêm, ngủ ngày. Tiếng bàn phím của anh to lắm — gõ như đang tức ai đó. Nhưng cô nghe lâu thì thấy nó đều, không phải tức, chỉ là tập trung."
"Anh đó tên gì?"
"Duy."
"Anh Duy làm gì trên máy tính?"
"Viết code. Làm ra những chương trình mà mình dùng hàng ngày nhưng không thấy." Châu ngừng lại. "Giống như ống nước trong tường vậy. Mình không thấy nhưng nó chạy."
Hoa xem xét điều này. "Anh Duy có hay ăn không?"
Câu hỏi kỳ lạ đến mức Châu không kịp cười. "Hỏi vậy để làm gì?"
"Vì người nào không ăn thì hay buồn."
Châu nhìn Hoa một lúc. Sáu tuổi. Cặp mắt nhìn thẳng.
"Anh hay đi ăn phở sáng với cô và bà Năm rồi," Châu nói. "Gần đây thường xuyên hơn."
Hoa gật đầu, hài lòng. Rồi nhắm mắt lại. Không phải vì buồn ngủ ngay — chỉ là thôi không cần nhìn nữa.
Châu ngồi thêm mười lăm phút, không nói thêm gì. Khi hơi thở Hoa đều ra, cô mới đứng dậy, nhẹ nhàng kéo chăn lên thêm một chút. Bàn tay nhỏ của Hoa nắm chặt mép chăn ngay cả trong lúc ngủ.
Châu tắt bớt đèn, để lại cây đèn ngủ nhỏ màu vàng ở góc phòng.
Ra về lúc sáu giờ, ánh sáng đầu tiên của ngày đang lẫn vào bầu trời xám. Châu đứng ở bến xe buýt, không vội. Tuyến này hai mươi phút có một chuyến, cô vừa lỡ, phải chờ.
Cô lấy điện thoại ra.
Không phải nhắn tin cho Duy, không phải nhắn tin cho ai ở bệnh viện. Châu mở danh bạ, kéo lên đến chữ M.
Mẹ.
Số điện thoại mà cô biết thuộc lòng từ năm lớp ba nhưng gần đây ít gọi hơn — không vì chuyện gì lớn, chỉ vì mỗi lần gọi thì không biết kể gì, mà không kể gì thì im lặng nghe nặng, mà nặng thì thôi để sau, mà sau thì cứ lùi mãi.
Châu bấm gọi.
Đổ chuông ba lần. Bốn lần. Cô đã gần như cúp máy thì nghe tiếng mẹ — giọng buổi sáng sớm, không phải giọng vừa thức, mà giọng của người đã thức một lúc rồi nhưng chưa cần nói chuyện với ai.
"Châu hả con?"
"Dạ, con." Châu nhìn ra đường. Một chiếc xe máy chở hai thùng bánh mì chạy qua. "Con vừa tan ca. Hỏi thăm mẹ vậy thôi."
Im lặng một nhịp. Không phải im lặng ngạc nhiên — mà kiểu im lặng của người đang điều chỉnh lại, đang để một cái gì đó hạ xuống.
"Mẹ khỏe. Hôm qua mưa to, mẹ nhớ con."
"Con cũng nhớ mẹ."
Họ nói chuyện mười hai phút. Không có gì quan trọng — mẹ kể về cây mai trước nhà ra thêm nhánh mới, Châu kể về bé Hoa và con mèo vàng ở bậc thềm. Mẹ cười ở đầu dây, tiếng cười quen thuộc đến mức Châu phải nhắm mắt lại một giây.
Xe buýt đến khi cô vừa cúp máy.
Châu lên xe, chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Thành phố đang thức dậy từng phần — hàng bún mở cửa, người ta dắt xe ra, có đứa trẻ mặc đồng phục đứng chờ ba mẹ khóa nhà.
Cô không ngủ trên xe lần này.
Nhìn ra ngoài, nghĩ về Hoa — bàn tay nhỏ nắm chặt mép chăn. Nghĩ về mẹ — cây mai ra thêm nhánh mới mà cô chưa về thăm từ Tết. Nghĩ về ca đêm vừa qua: mười hai tiếng, bốn bệnh nhân chuyển nặng, hai cơn khóc của phụ huynh ở hành lang, một lần thay băng cho đứa bé không chịu yên.
Và mười lăm phút kể chuyện cho Hoa.
Châu không biết kể từ lúc nào cô bắt đầu để ý đến những thứ nhỏ như vậy — con mèo vàng, bà Năm uống trà, tiếng bàn phím của Duy. Không biết từ lúc nào những thứ đó trở thành chuyện kể được, thay vì chỉ là nền của một ngày đi qua.
Có thể là từ khi có người để kể.
Xe buýt dừng ở góc đường quen thuộc. Châu xuống, đi bộ về chung cư. Con mèo vàng đang ngồi ở bậc thềm tầng một, đúng chỗ thường ngày.
Cô đi qua. Chậm thôi.
Con mèo nhìn theo.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →