🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba người ngồi quanh cái nến của bà Năm mà không ai nói gì.

Ngọn lửa nhỏ đứng im trong căn phòng không có gió. Nhật ký Chi nằm mở trên sàn gỗ, hai trang cuối ngửa lên như hai bàn tay. Chữ viết trong đó đã ngả màu — mực xanh phai thành xanh xám, vài chỗ loang nhẹ vì hồi nào đó nước mắt hay mưa hay cả hai cùng rơi xuống một lúc.

Entry 55 vẫn ở đó.

Ước gì có ai gõ cửa mình trước.

Duy nhìn vào dòng chữ đó lần thứ tư, hoặc lần thứ năm, anh không còn đếm. Châu không đụng vào cuốn sổ sau khi Duy đọc xong — cô ngồi ôm gối, cằm gác lên đầu gối, mắt nhìn vào khoảng trống giữa ba người. Bà Năm ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đùi. Bà không khóc. Bà chỉ nhìn cây nến theo cái cách của người đã ngồi như vậy nhiều năm và không cần giải thích với ai.

Duy nghĩ đến Linh.

Không phải vì anh muốn nghĩ — mà vì Entry 55 kéo ký ức lên như kéo sợi dây từ đáy giếng. Linh đã nói, cái đêm cuối cùng, giọng không tức mà chỉ mệt: Em nói chuyện với anh bao nhiêu lần mà anh không ở đây. Anh khi đó ngồi ngay đối diện, laptop đóng lại, không gõ phím, nhìn thẳng vào mặt Linh — và vẫn không ở đó. Anh không biết mình đang ở đâu. Chỉ biết là không phải chỗ Linh cần.

Chi cũng đã ngồi trong phòng này. Cũng đã viết. Cũng đã chờ.

Không ai đến.

Duy nhìn xuống cuốn nhật ký. Hai trang cuối. Trang bên phải có Entry 55 — tám chữ, chữ viết nhỏ hơn những trang trước, như thể tay đã mỏi hoặc không còn muốn tốn thêm sức. Trang bên trái trắng. Hoàn toàn trắng, không có một dòng nào, viền giấy đã ố nhẹ theo năm tháng nhưng bề mặt còn nguyên — tờ giấy của một người định viết thêm nhưng rồi không viết nữa.

Anh nhìn tờ giấy trắng đó khá lâu.

Rồi anh hỏi Châu: "Trong túi em có bút không?"

Châu ngước lên, nhìn anh một giây, rồi với tay ra sau, lấy từ trong áo khoác ra cây bút bi — loại bút bi bệnh viện, nắp xanh, thân nhựa trắng đã cũ. Cô đặt vào tay anh không nói gì.

Duy giữ cây bút. Tay anh không run nhưng ngón trỏ và ngón cái kẹp bút chặt hơn mức cần thiết.

Anh không viết gì từ hồi chia tay Linh. Không phải code — code anh vẫn viết mỗi đêm, nhưng đó là thứ khác, đó là terminal và function và return value, đó là ngôn ngữ không có chủ ngữ. Anh không viết tôi, không viết anh, không viết em, không viết tên ai từ cái đêm Linh đóng cửa lại.

Anh cúi xuống.

Bút chạm vào tờ giấy trắng. Mực xanh hiện ra, đậm hơn màu mực cũ trong những trang trước — một màu xanh của hiện tại, không phải hai mươi năm trước.

Anh viết.

Chi ơi,

Tay anh hơi run ở dấu phẩy. Không nhiều — chỉ đủ để nét bút không hoàn toàn thẳng, đủ để ai nhìn vào biết chữ này được viết bởi một người đang cố giữ bình tĩnh chứ không phải người thực sự bình tĩnh.

chúng tôi đã đọc.

Anh dừng lại. Nhìn vào ba chữ đó. Chúng tôi đã đọc — không phải tôi đã đọc, không phải ai đó đã đọc. Chúng tôi. Hai mươi mốt năm sau. Ba người không biết nhau trước tháng này, ngồi quanh một cây nến trong căn phòng Chi từng sống.

Anh tiếp tục.

Chúng tôi biết bạn đã ở đây.

Chữ ở đây anh viết chậm hơn. Ở đây — trong phòng này, trên tờ giấy này, trong những dòng chữ ngày càng nhỏ lại, trong tiếng gõ ba cái đều đặn mà không ai biết gọi là gì cho đúng.

Không phải không ai quan tâm —

Anh ngừng lần thứ hai. Nhìn bà Năm.

Bà Năm đang nhìn cây nến. Mặt bà không thay đổi nhưng có gì đó ở hai bàn tay bà — hai ngón tay cái đang ép vào nhau, cái ép của người giữ thứ gì đó lại.

Duy nhớ bà đã nói, giọng phẳng như kể lịch sử: Đêm đó tôi nghe tiếng cô ấy khóc ngoài hành lang. Tôi đứng trong cửa. Tôi không ra.

Anh viết tiếp.

chỉ là chúng tôi đến muộn.

Sau đó anh viết câu cuối cùng mà anh không nghĩ trước — nó chỉ ra, theo cách mà những thứ thật sự muốn nói thường ra mà không qua bộ lọc nào:

Tôi xin lỗi.

Bút rời khỏi giấy. Anh nhìn xuống cái anh vừa viết. Sáu dòng. Chữ không đẹp, không đều, vài chỗ hơi nghiêng vì anh không có bàn — anh viết trên sàn, cuốn sổ đặt trên gỗ, đầu gối anh gập xuống như người đang quỳ dù anh không có ý định quỳ.

Mực xanh đậm trên tờ giấy ố vàng.

Châu không nói gì. Bà Năm không nói gì.

Anh đậy nắp bút lại, đặt bút xuống cạnh cuốn sổ. Sau đó anh nhìn vào tay mình — bàn tay phải, ngón trỏ và ngón giữa. Mực xanh dính ở đầu ngón, chạy một vệt nhỏ dọc theo bên trong ngón trỏ đến gần khớp thứ hai. Anh không lau. Anh chỉ nhìn.

Lần cuối anh bị dính mực như vậy là năm lớp sáu, khi cây bút bi rỉ ra trong tay trong giờ văn. Cô giáo bảo anh ra rửa tay nhưng anh ngồi yên nhìn vệt mực lan rộng vì anh thấy nó đẹp — một thứ ngẫu nhiên, không có trong kế hoạch.

Anh đẩy cuốn nhật ký về phía Châu.

Không nói gì. Chỉ đẩy nhẹ, hai ngón tay mực xanh chạm vào bìa sổ, để cuốn sổ trượt trên sàn gỗ về phía cô.

Châu nhìn cuốn sổ đến trước mặt mình. Nhìn chữ anh vừa viết. Cô ngồi yên một lúc dài — không phải một lúc bình thường mà là cái loại im lặng của người đang đọc và đọc lại và đọc thêm một lần nữa dù đã thuộc.

Ngọn nến của bà Năm đứng im.

Ở đâu đó bên trong bức tường, hoặc bên trong đầu anh, hoặc ở một chỗ không có tên nào trong từ điển của anh — không có tiếng gõ.

Đêm nay lần đầu tiên từ khi anh chuyển vào phòng 404, im lặng không cảm thấy như thiếu thứ gì.

Nó chỉ là im lặng.

Duy nhìn vào tay mình thêm một lần. Vệt mực xanh trên đầu ngón trỏ đã hơi khô lại, mép viền nâu nhạt theo màu không khí đêm. Anh nghĩ: đây là lần đầu tiên từ hồi Linh đi, anh viết tên của mình — Tôi — và cảm thấy đó là sự thật.

Châu bắt đầu với tay về phía cây bút.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →